KỤ

By

Entry 06/4/11

    alt 

Người phương Đông nói chung khá e dè khi đề cập đến vấn đề tình dục giao phối. (Tiếng ăng lê là “mating”. Hì hì…nghe loáng thoáng cứ như là “mít tinh” zậy nhất là cái “mating” ý lại là việc dính dáng đến “Kụ”.

Tuy nhiên đây là chuyện nghiêm túc vì  đang bàn tới vấn đề rất “linh thiêng” là chuyện Kụ rùa hồ Hoàn kiếm Hà nội.

Theo các nhà rùa học Việt thì Kụ có tuổi thọ chừng 100 năm như vậy Kụ là chứng nhân của rất nhiều sự kiện thăng trầm ở Hà nội. Tuy nhiên nhiều người gọi là “Kụ” e rằng làm Kụ không mấy hài lòng vì tuổi thọ của loài rùa loại này  chừng 350 năm. Theo đó Kụ mới ở tuổi “tráng niên”. Nhưng văn hóa ở ta vốn lễ phép theo lối làng xã nên gọi Kụ cũng…không vấn đề gì. Ở Anh cát lợi có một Kụ thọ 176 năm tên là Jonathan nhưng người tây vẫn gọi là “chú” một cách âu yếm. Chú Jonathan đã chứng kiến việc lên ngôi của vua Anh cát lợi George IV cho đến Nữ hoàng Elizabeth đệ nhị và sự ra đi của 50 thủ tướng ở điện Berkingham.

Từ trước tới nay nhiều người cho rằng tại hồ Hoàn kiếm chỉ còn một Kụ sống độc thân không vợ con ( bồ nhí ) gì cả nhưng giả thuyết này có lẽ cần kiểm chứng. Theo ông Khôi đương chức chủ tịch Hội đồng chữa trị rùa Hồ gươm thì tại đây còn một Kụ nữa. Hôm vây bắt Kụ đặc công bắt được một cậu ( cô? ) nặng 2 chục kí không biết có phải là con cháu Kụ không. Cái này cũng còn phải kiểm chứng bằng phương pháp “soi” gen AND. (Nói chung còn rất nhiều chuyện để “dùng” cùng với trà Thái thuốc lá thơm. ( Có khi còn có cả phong bì nữa nếu người ta tổ chức seminar như mấy lần trước đó ).

Mặc dù lãnh đạo thành phố và mấy chục chú đặc công đã bắt được Kụ thành công ( trong lần thứ 2) đưa vào an dưỡng đường để thăm mạch và chữa trị bệnh da liễu nhưng không thấy ai tuyên bố Kụ là Kụ ông hay là cụ bà ( Sex ). Xin gợi ý rằng đó là một lý do chính đáng để các cơ quan hữu trách nhất là ông chủ tịch Hội đồng chữa trị cần xem lại một Kụ khác trước kia đã “băng” hồi năm 1968 xác định đã thọ chừng 300 tuổi hiện đang được làm tiêu bản trong đền Ngọc sơn là Kụ zì? (bà hay ông?). Nếu là một cặp đồng giới thì rất phiền vì sẽ bị dị nghị là…khó nói quá ( gay men or lesbians ).Còn nếu là bất đồng giới thì dấu hỏi to tướng sẽ là các Kụ đã…ăn nằm ra làm sao và tần xuất thế nào để kiểm chứng giả thuyết là cậu ( cô? ) 2 chục kí kia có chính danh là hậu duệ của Kụ ?

Thêm nữa theo kết luận của người tây ( làm khoa học ) thì thế giới đương đại chỉ còn 4 cá thể loài rùa Hoàn kiếm tồn tại trong số đó 2 Kụ đang được chăm nom ở Hồ nam Trung quốc một Kụ như ta biết vừa mới lùa bắt được ở hồ Gươm còn lại cuối cùng là một cá thể ở Đồng Mô. ( Chưa biết là ta đúng hay nhà khoa học người tây đúng nữa-còn chờ xem )

Theo như các tài liệu khoa học thì giống rùa “làm chuyện ấy”  lạ lắm. Quãng 2 năm các Kụ mới “ấy” có một lần. ( Như thế mấy ông khoái ăn baba (có họ rùa) liệu thần hồn cho kây súng của quý vị đấy nhé ). Được cái giống này sinh hoạt rất khác thường một kụ bà “Feminine” mỗi lần có hứng thường “làm luôn” 2 Kụ  ông “male”. Hí hí…ghê không. ( Có thể là Kụ làm đúp phờ lờ cho chắc cú thôi chứ chả phải Kụ bà ăn mặn đâu nhể ).

Nói thêm một chút ngoài lề nghe đâu giới chức còn bàn tính xem có thể đưa Kụ đi “trùng phùng” với một nàng Trung hoa ở vườn thú Hồ nam để Kụ có cơ hội nếm của lạ ( ! ) và góp phần vun đắp tình cảm lân bang 16 chữ  vàng.

MXD

More...

VUA & TỔNG BÍ THƯ ĐẢNG

By

Entry 05/11/11

"Thừa giấy làm chi chẳng vẽ voi". Đưa ra vài thống kê với những chi tiết quen thuộc trong lúc thời tiết cực kì u ám hôm nay. Biết đâu từ đây quý vị tìm thấy những ý tưởng thú vị chăng. Tôi hy vọng như vậy.

 

Vương quyền đất Việt

Quê quán

Chức vị

Miền

Ghi chú

Hai bà Trưng

Hà nội

Vua

Bắc Việt nam

 

Lý Bí

Sơn tây

Vua

Bắc Việt nam

 

Triệu Việt Vương

Vĩnh yên

Vua

Bắc Việt nam

 

Mai Hắc Đế

Hà tĩnh

Vua

Miền Trung

X

Phùng Hưng

Hà nội

Vua

Bắc Việt nam

 

Khúc Thừa Dụ

Vĩnh yên

Vua

Bắc Việt nam

 

Ngô Quyền

Hà nội

Vua

Bắc Việt nam

 

Đinh Tiên hoàng

Ninh bình

Vua

Bắc Việt nam

 

Lê Đại Hành

Thanh hóa

Vua

Bắc Việt nam

 

Lý Công Uẩn

Bắc ninh

Vua

Bắc Việt nam

 

Trần Thái Tông

Nam định

Vua

Bắc Việt nam

 

Hồ Quý Ly

Chiết giang(Trung quốc)

Vua

 

Ly kì hi hữu

Lê Thái Tổ(Lê Lợi)

Thanh hóa

Vua

Bắc Việt nam

 

Quang trung (Nguyễn Huệ)

Nghệ an

Vua

Miền Trung

X

Nguyễn Ánh (vua Gia long)

Thanh hóa

Vua

Bắc Việt nam

 

Trần Phú

Hà tĩnh

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Miền Trung

X

Lê Hồng Phong

Nghệ an

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Miền Trung

X

Hà Huy Tập

Hà tĩnh

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Miền Trung

X

Nguyễn Văn Cừ

Bắc ninh

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Bắc Việt nam

 

Trường Chinh

Nam định

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Bắc Việt nam

 

Hồ Chí Minh

Nghệ an

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Miền Trung

X

Lê Duẩn

Quảng trị

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Miền Trung

X

Nguyễn Văn Linh

Hưng yên

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Bắc Việt nam

 

Đỗ Mười

Hà nội

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Bắc Việt nam

 

Lê Khả Phiêu

Thanh Hóa

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Bắc Việt nam

 

Nông Đức Mạnh

Bắc Cạn

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Bắc Việt nam

 

Nguyễn Phú Trọng

Hà nội

Tổng Bí thư đảng cộng sản

Bắc Việt nam

 

?  

?

?

?

 

 

 

 MXD

More...

NÓI THẬT

By

Entry 4/4/11

Quang cảnh vụ xử ông Cù Huy Hà Vũ gây ra một hiệu ứng tâm lý đặc biệt cho những người dân thủ đô có dịp chứng kiến.

Dễ nhận thấy là không khí căng thẳng. Dân chúng đông như hội bị lây cái căng thẳng từ những người chịu trách nhiệm về an ninh tức là công an. Công an có nhẽ còn đông hơn dân. (Tại sao vậy cà?) Chưa bao giờ người ta thấy phiên tòa nào đông đặc công an đến vậy. CS giao thông cảnh sát áo xanh dân phòng ăn lương công an và vô số công an chìm mặc thường phục (nhìn qua cái biết ngay). Cũng chưa bao giờ dân thủ đô chứng kiến vụ xử có nhiều xe cộ phương tiện kĩ thuật của cơ quan công lực đến thế. Xe bus 3 chiếc kềnh càng túc trực sẵn (chắc chắn không phải để chở khách đi chơi phố) xe cứu hỏa cứu thương xe cảnh sát các loại…

Các tuyến phố dẫn đến tòa đều bị công an chăng dây cấm vào. Trừ nhóm phóng viên gà nhà VTV quân của anh Vũ Văn Hiến được vô tung tác còn các phóng viên báo khác đều bị cấm. (Sao zậy hè?). Vào khu vực quanh tòa cái a lô tự nhiên xọt xẹt không nghe không gọi được nữa. Nghe mấy cậu am tường máy móc giải thích rằng “bố có thấy cái xe đặc chủng đeo chùm ăng ten kia không? Xe phá sóng đó alô của con xài cả sóng vệ tinh còn bó tay nữa là alô của bố). ( Ái chà dữ quá hè.)

Ra quán cà phê trên hè phố Lý Thường Kiệt kêu một ly đen nhâm nhi thì thấy 3 chú áo kẻ và áo phông đeo kính đen to cụ tổ hướng về mình rất ghê rồi thì cầm alô (chắc đang xài camera) lia qua lia lại. Các quán khác cũng vậy. Mọi hôm mấy quán này mình quen ngồi dân ghiền bô lô ba la sôi nổi lắm hôm nay đi đâu cả. À khách hôm nay toàn lạ mặt đeo kính đen cả. Thảo nào.

Đầu thợ nhuộm thấy lộ xộn quá ta. Thì ra có chú thanh niên đang bị cảnh sát túm (xa quá không biết lí do gì).

Được hồi lâu lại thấy cảnh sát tóm một tay đứng tuổi  vận vét tông đeo kính trắng. Nhòm kĩ hóa ra ông này quen mặt wá. Đó là ông luật sư Lê Quốc Quân vừa rồi ứng cử đại biểu quốc hội. Ổng cởi áo vét vắt vai cự nự không cho cảnh sát tóm tay.

Chỉ có đám đông đàn bà thanh nữ khá đông bên đầu chợ Âm phủ cũ trên tay cầm những bó hoa tươi (chắc không phải đem tặng ông chánh tòa Nguyễn Hữu Chính và đám cảnh sát) là làm chokhông khí dịu mắt hơn chút đỉnh. Các bậc cao niên ăn vận lịch lãm đứng trên hè phố thì thầm trò chuyện và luôn lắc đầu vẻ mặt vừa nghiêm trang vừa mỉa mai.

Sự quan tâm đặc biệt của công chúng và sự bố phòng gắt gao của cảnh sát tự nói lên rằng cái ông Vũ con trai bác Cù Huy Cận cố bộ trưởng của nhà nước  đang bị xử kia rất chi là nguy hiểm. Nguy hiểm sao? Không biết. Chắc là do ông này hay nói thật quá. Nói thật là cái zì rất chi là nguy hiểm cho đất nước này. À không phải nguy hiểm cho chế độ này.

Cà phê đắng ngắt thôi zề.

MXD   

 

More...

KHÔN DẠI

By

En try 02/4/11

Từ mấy năm trước ở Hà nội nghe quen tai câu “một tá thằng Nga bằng một phần ba thằng Do thái bốn thằng Do thái bằng hòn dái thằng Việt nam”. Câu ngoa ngôn này không có ý miệt thị zì anh Nga hay anh Do thái mà chỉ là một cách nói khoa trương về sự “khôn” của người Việt.

Một dạo bên Tàu thực khách rộ mốt ăn rắn hổ mang. Thương lái Tàu mua rắn hổ trả đến 500 nghìn đồng một kí lô trong khi  giá Giá rắn hổ xuất cho Lệ mật-Gia lâm đang 400 nghìn đồng phải vọt lên 600 nghìn rồi 800 nghìn. Trước khi xuất bán cánh nông dân Tân yên-Bắc giang nhồi chì lưới vó hoặc bi xe đạp cũ cho cóc nhái xơi rồi mới thả vào chuồng “đãi” hổ mang. Các chú hổ mang sau bưa tiệc tùng chú nào chú nấy tăng trọng gấp đôi “no” đến độ không ngóc được đầu lên nữa.

Bài “nhồi” tăng trọng này thì không lạ. Bà con ta nhồi gà vịt hoặc dùng xi lanh bơm nước vào thân gà là chuyện thường thấy. Nuôi vỗ lợn tháng lên 2 3 chục kí cũng thường thôi. Muốn lợn xuất tăng trọng ngày chục kí mới đáng kể. Dễ ợt. Lồng lợn con gầy nheo gầy nhóc ném ùm xuống ao độ nửa giờ uống nước vớt lên con nào con ấy căng tròn. Một lồng lợi ra chục kí là ít. Bán lợn hơi trộn cám ngon với bột đá một con ngày lên gần chục cân cũng thường thôi.

Ai vào Vân đình xem xét kĩ mới thấy dân nuôi chó thịt thật ma mãnh. Chó lồng ngoan như lợn bột ăn xong ngủ chẳng biết sủa là gì. Thì ra người ta bắt chó con về trước khi nhốt lồng đem chọc mù mắt thủng nhĩ tai. Nuôi chó kiểu ý mau lên cân lắm.

Hồi nhỏ nghe các cụ kể chuyện rắn báo thù. Có người ra đồng đập chết con rắn đực. Đêm về chợt thấy rắn từ xà nhà thõng xuống tá hỏa bỏ giường mà chạy. Mấy đêm sau cũng vậy anh này mất ăn mất ngủ ốm mà chết.

Mấy nhà nuôi chó lồng kiểu chọc mắt chọc tai gia cảnh rồi cũng chả ra làm sao. Đứa thì nghiện phá hết của có đứa đang ngồi chơi bị trẻ khác vô tình đá cái đinh văng vào mắt lòi con ngươi.

Mấy người kẻ chợ chuyên sống bằng nghề cân điêu nhà phất lên vù vù một hồi sau bỗng đâu tự nhiên trúng gió cứu được mạng thì vừa hết của kỉ niệm trong nghề thì để lại đôi tay run như mắc chứng Pac kin sơn. Chắc chỉ làm được nghề phất cờ thuê cho…nhà nước.

Những chuyện vừa kể không cá biệt đâu phổ biến đấy nha. Đời cha ăn mặn đời con chết khát khuya rồi. Thời @ việc nhân quả là nhỡn tiền luôn mau ăn mau ị lắm.

Nhưng nhiều khi ngẫm thấy đau dân mình bỗng dưng đổ đốn thế sao? Lý do từ đâu đến nông nỗi này? Có phải vận nước đã đến hồi nát rồi chăng?

Kể từ vua Hùng dựng nước truyền thống con Rồng cháu Tiên đâu có lúc nào bĩ tới cỡ này. Dân số  nước ta ở vào top 10 đông nhất thế giới mà vẫn bị coi là nước nhỏ. Anh Hàn quốc Đài loan Thái lan nhỏ vậy mà có ai dám coi là nước nhỏ như mình đâu. Đấy là chưa kể tới anh Sinh anh Thụy sỹ dân chẳng bằng cái tỉnh ăn rau má phá đường tàu của ta mà vẫn được quốc tế coi là cường quốc. Lãnh đạo nước họ đi ra thế giới ăn nói đường hoàng ung dung tự tại chẳng bù cho mấy anh nguyên thủ của mình đi đâu cũng co ro cúm rúm giật mình thon thót mỗi khi có thằng tây nào nó in tờ viu móc giấy ra mà tim đập chân run. Ầy vậy mà ở trong nước thì chém gió vù vù một tấc lên chín tầng giời Thánh Gióng phải thua.

Cứ xem như tấm gương quả đấm quả tạ Vinashin thì biết các anh nông dân lãnh đạo chúng ta nói như rồng cuốn nhưng làm kinh tế “kinh” thế nào. Mua tầu cũ hô biến thành tầu mới khác gì trò cho lợn ăn bột đá. Thanh tra thì bị cấm chuyện thối vỡ lở cố bịt mắt thiên  hạ theo kiểu “tái cơ cấu” khác nào cái trò nuôi chó thịt theo chiêu chọc mù mắt đâm thủng tai.

Cái khôn theo kiểu này gợi cho người ta nghĩ đến cái khôn bản năng ăn lông ở lỗ rất ích kỉ thiếu tính minh bạch cộng đồng nặng tâm lý “khôn ăn người dại người ăn”.

Xem nghe quan chức phát biểu người ta cũng thấy cách nói lập lờ hiểu kiểu chi cũng được. “Trồng con gì nuôi con gì”… “chúng ta làm thế nào”…vân vân…(Ông hỏi tôi tôi biết hỏi ai?)

Cái khôn của phần đông người Việt hiện nay vẫn là kiểu khôn ranh khôn vặt ăn người không hướng tới cái đích xa hơn một phần do tính cách nhưng chủ yếu vẫn là do sự thích ứng tiêu cực với hoàn cảnh sống. Trước đây nhà lãnh đạo Tôn Trung Sơn viết trong “ chủ nghĩa tam dân” rằng: “Trung Quốc là một nước hơn 400 triệu dân (thời đầu thế kỷ 20) nhưng như một bãi cát rời rạc bởi vì ở Trung Quốc chỉ có gia tộc và tông tộc mà không có quốc tộc”. Nhưng cho đến nay họ đã trở thành một quốc gia khá đồng nhất và mạnh mẽ. Đó là do hoàn cảnh chính trị đưa lại. Cho dù thể chế chính trị của họ cũng là thể chế độc tài đầy bất trắc trước sự biến đổi sâu sắc của thế giới nhưng về mặt kinh tế họ đã làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt đất nước. Họ đã rút ra bài học sâu sắc trong các thất bại của nền kinh tế XHCN trước đó. Việt nam cái  nền kinh tế “thùng rỗng” này không biết đứng trước cơn sóng thần bão giá sẽ đưa người dân đi đến đâu?  

Hình dung nền kinh tế nước nhà có vẻ giống cỗ xe tứ mã do nhiều chú xà ích cầm cương. Chú nào chú nấy tranh nhau lèo lái theo đường hướng lợi ích của mình và chuẩn bị sẵn sàng vọt ra ngoài khi cỗ xe đâm nhào xuống vực. (Kệ mẹ thằng dân nào ngồi trong xe).

MXD

 

More...

TẢO MỘ

By

Entry 2/4/11

alt

Tháng  giêng là tháng ăn chơi

Tháng hai cờ bạc tháng ba hội hè

(ca dao)

Cái câu “tháng ba hội hè” có lẽ chỉ đúng với người xứ Kinh bắc ngày xưa. Thời nay từ thành thị cho chí nông thôn dân chúng “cày” mửa mật để kiếm miếng ăn. Dân thuần nông thì cày ruộng dân thành thị cày đường nhựa (hoặc vỉa hè) mong kiếm miếng cháo giữa thời bão giá thổi mỗi ngày mỗi mạnh.

Nói vậy thì nói công kia việc khác có tằn tiện mà bớt đi được đâu. Chẳng hạn như đi tảo mộ là một việc không thể đặng đừng.

Tháng này từ trung tâm thủ Đô to nhất thế giới là Hà…lội dòng người xe đổ ngược lên hướng bắc nhằm hướng Sơn tây thật đông. Quốc lộ 32 đoạn Cầu diễn qua mấy trường đại học bị cày xới như  đường Trường sơn thời bomđạn. Con đường thi công mấy năm chưa xong hết ổ trâu rồi đến ổ chó. Kinh hồn. Lại phải hôm trời còn làm mưa mưa rơi mưa rơi xe bết bê bùn…

Cụ Nguyễn Tiên điền lấy bối cảnh Trung hoa tả cảnh tiết thanh minh trong sáng tuyệt trần mà nhiều người vẫn cứ tưởng là thời tiết…Việt nam để rồi ta thán về thời tiết tháng này. (Rõ khổ).

Đến đoạn hai bên đường dân trương biển “Đặc sản sữa dê Ba vì” thì đường đi đã ngon lành xe chạy mát ga.  Nếu bầu trời không thâm xì và không có mấy chú cảnh sát giao thông chặn bắt người chạy xe máy không đội mũ bảo hiểm hoặc xe máy thiếu gương-nhao nhác thì phong cảnh Sơn Tây cũng khá thanh bình.

Đến đoạn ngã ba cầu Trung hà thì đã gần Bất bạt lắm rồi. Tự nhiên nhớ “Đôi mắt người Sơn tây”:

Em ở thành Sơn chạy giặc về

Tôi từ chinh chiến cũng ra đi

Cách biệt bao ngày quê Bất bạt

Chiều xanh không thấy bóng Ba vì…

Bây giờ thì Sơn tây Ba vì đã thuộc thủ đô vì tỉnh xứ Đoài đã bị khai tử. Những bài hát như: Hà tây quê lụa hoặc dính dáng đến địa danh xứ Đoài này trở nên “quê luôn”.

Các đại gia địa ốc “làm chủ thông tin” đã mua trước hàng chục lô đất quê giá bèo đợi Hà tây được hô biến thành Hà nội liền sắn đất ra bán. Một vốn bốn chục  lời. Thu về núi tiền họ lại tung bạc ra vét các biệt thự nhà phố cũng giá bèo theo kiểu cổ phần hóa hoặc “mua” theo tiêu chuẩn cán bộ lãnh đạo rồi lại chờ dịp “làm gía quất đi”.

Yên kì là một thành phố lăng mộ bát ngát điệp trùng. Nó cũng mang dáng dấp thủ đô vì sự bát nháo chật chội chen chúc trong quy hoạch. Những lăng mộ mang phong cách kiến trúc Ấn giáo kề vai với các mộ phần theo phong cách Trung hoa. Một số lăng có mái cong như đình chùa thờ phật số khác sừng sững hình nón cụt như kiến trúc Maya bên Mếch xích. Vài lăng rất vui mắt có mái dáng củ hành dễ liên tưởng đến kiến trúc điện…Kremli ở xứ Nga la tư… Phải thôi dân thủ đô thích cái gì cũng phải độc không được phép đụng hàng.

Không giống với những nghĩa địa ma tươi ở đây chỉ có ma khô tức là nơi “sang cát” hài cốt bốc từ Nghĩa trang Vă điển đưa lên. Chính vì thế Nghĩa trang Yên kì Bất bạt không quá u ám. Nói đúng ra là khá…vui vẻ. Đám phụ nữ tuổi sồn sồn rất khoái đi chợ ở đây. Đám đàn ông thì tụ tập nơi các quán nước để đốt thuốc và uống rượu vặt với trứng gà luộc. Quãng 9 đến 11 giờ là lúc dân Hà nội tảo mộ sắp đồ lễ thắp hương. Hương và khói từ hàng nghìn ngôi mộ bốc lên nghi ngút giữa điệp trùng mộ phần. Đến tầm  11 rưỡi là mọi người tập trung trong lều hoặc trải chiếu dưới bóng cây để “thụ lộc”. Quang cảnh giống các cuộc picnic chứ không mang cái không khí ảm đạm sầu thảm của nơi chia ly âm dương cách biệt.

Không biết có nơi nào trên thế giới có nghĩa trang “vui vẻ” như nghĩa trang Yên kì ?

MXD

More...

khi người lãnh đạo không làm tròn trách nhiệm tề gia

By

Theo dõi những gì diễn ra tại Libya nghĩ về cá nhân ông Ka đa phi và số phận những nhà độc tài khi họ hành động vị kỉ  gửi gắm nâng đỡ anh em con cái vào các vị trí lãnh đạo đất nước tự nhiên lại nhớ về cái chết của Ngô Đình Diệm. Về con người Ngô Đình Diệm có lẽ đến bây giờ vẫn có những ý kiến trái chiều nhưng cái chết của ông vẫn là một bài học đắt giá cho tất cả những nhà lãnh đạo quốc gia.

MXD



Ai cũng biết cá nhân là một thành phần của gia đình. Trong giai đoạn từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành thành đạt cá nhân thường chịu ảnh hưởng và giúp đỡ của gia đình từ tinh thần đến vật chất. Gia đình bao giờ cũng là chỗ nương náu cho cá nhân khi cá nhân gặp những chuyện không may trên đường đời và đường hoạn lộ công danh. Và cũng là chuyện dễ hiểu nếu cá nhân thành công trên con đường công danh thì gia đình cũng coi như được hưởng phần vinh hoa phú quý do chức vụ cao trọng do cá nhân đem lại. Một người làm quan cả họ được nhờ là thế.

Nhưng khi một cá nhân đứng vào địa vị lãnh đạo quốc gia thì sự nhờ cậy quá đáng của anh em trong gia đình hay họ hàng xa gần đôi khi đem đến thảm họa cho cá nhân lãnh đạo ấy. Vì khi đã quá nhân nhượng với những việc làm sai trái của gia đình họ hàng thân thuộc thì cá nhân lãnh đạo thường hành xử theo kiểu " dĩ công vi tư " và chuyện làm dung dưỡng này dần dần đưa đến tình trạng bất công và gây ra sự bất mãn ngày càng tăng trong quảng đại quần chúng. Từ đó có thể dẫn đến chuyện chính biến đưa đến sự sụp đổ của người lãnh đạo hành xử thiếu nghiêm minh này. Cứ nhìn trường hợp của Tổng thống Ngô đình Diệm Thủ tướng Thái Thaksin Shinawatra và Tổng thống Ðài loan Trần thủy Biển thì mới thấy khi người lãnh đạo đất nước không làm tròn bổn phận tề gia thiếu vô tư đối với sự hành xử sai trái của những người thân thuộc trong gia đình và họ hàng thì sẽ dẫn đến chuyện sụp đổ hay rung rinh chính phủ của người lãnh đạo quá nuông chiều bà con họ hàng ấy. 

Chế độ Ngô đình Diệm bị sụp đổ vào năm 1963. Ngày nay người dân cũng như những sử gia khi " định công luận tội " ông Diệm đều công nhận dù ông có nhiều sai lầm trong chuyện cai trị đất nước nhưng có một điểm son mà mọi người còn dành một chút cảm tình cho ông đó là cung cách thanh liêm trong sự cai trị và đời sống thanh bạch của ông. Cứ nhìn tình trạng tham nhũng khủng khiếp dưới thời của vua tham nhũng Nguyễn văn Thiệu và lối sống ăn chơi đàng điếm của Phó tổng thống Nguyễn cao Kỳ người dân thấy Tổng thống Diệm có một ưu điểm trong sạch mà những tướng lãnh thay ông Diệm không có được. Tiếc thay bên cạnh ưu điểm thanh liêm và đời sống trong sạch đó ông Diệm phạm phải một khuyết điểm trầm trọng là quá nuông chìu anh em dùø anh em ông toàn làm những chuyện sai trái làm hại quốc gia. 

Ðầu tiên là ông anh ông Diệm là Giám mục Ngô đình Thục một người tu hành nhưng rất sân si và không chừa một phương cách bẩn thỉu nào để làm tiền. Khi cha ông Diệm là quan Ngô đình Khả mất đi và sau khi ông anh đầu Ngô đình Khôi bị Cộng sản giết năm 1945 theo phong tục lễ giáo của người Việt thì ông Thục đóng vai " quyền huynh thế phụ" thay cha mà dìu dắt các em trong gia đình. Ông Diệm là người có căn bản nho học nên phải kính trọng nể vì Giám mục Thục cũng là chuyện đương nhiên trong một gia đình có lễ giáo như gia đình ông.

Cựu Thống đốc ngân hàng Nguyễn hữu Hanh mới đây có xuất bản cuốn hồi ký " Làm việc với các nhân vật thế giới – Câu chuyện đời tôi" có đề cập đến nhà tu phạm giới Ngô đình Thục như sau :

" Xung quanh ông Diệm và anh em của ông có một lô người bám theo kiếm chác. Tôi thường nhận được lời yêu cầu giúp đỡ họ nhưng tôi thường từ chối vì cách làm của họ không chính đáng và những điều họ đề nghị chẳng đúng phương thức làm ăn. Người đứng đầu của cả nhóm này là Ngô đình Thục anh cả của ông Diệm; Diệm rất thương và kính trọng ông ta. Mặc dù là một giám mục Thiên chúa giáo Thục rất sát trần tục ông ta dính líu vào một lô chuyện làm ăn dưới cái cớ là gây quỹ để mở mang trường đại học Ðà Lạt ngôi trường mà ông ta bảo trợ. Một người trong đám phụ tá của ông ta từng tới gặp tôi nhiều lần để xin vay tiền cho một trong các công ty của Thục chuyên khai thác lâm sản và xuất khẩu gỗ. Bởi vì cách hoạt động của các công ty này cũng không hợp thức cho lắm và nguồn tài chánh của nó cũng không ổn định nên tôi buộc phải từ chối. Hình như Thục có than phiền với Diệm vì một ngày nọ ông Diệm bảo tôi nên giúp đỡ cho người anh của ông bởi vì ông ấy đang cố phát triển giáo dục cho dân chúng. Tôi rất ngạc nhiên khi nghe điều này bởi ông Diệm không bao giờ can thiệp vào việc làm ăn của ai và cũng không bao giờ lên tiếng xin chiếu cố cho ai. Tôi nói với ông Diệm nếu các công ty của ông Thục làm ăn bình thường như các doanh nghiệp khác và tài chính ổn định hơn thì tôi sẽ rất vui lòng giúp đỡ bởi vì Ngân Hàng Việt Nam Thương Tín của tôi có nhiệm vụ phải hỗ trợ cho các công ty Việt Nam. Nhưng đám người điều hành các công ty của Thục lại ưa hoạt động bằng cách đòi được đặc ân và quyền ưu tiên hơn là hoạt động bình thường và vì vậy tôi bắt buộc phải từ chối. Có lẽ tôi là người duy nhất dám nói" không" với Diệm; tất cả mọi người đều quỳ lụy trước ông ta( có lẽ chỉ trừ Nhu và Thục) không ai dám từ chối ông điều gì. Ðám phụ tá của Thục không bao giờ tới gặp tôi nữa. Trong chuyện này tôi có dịp chứng kiến sự chính trực và liêm khiết của Diệm: kể từ ngày đó ông không nhắc tới chuyện này nữa. Tôi luôn luôn kính trọng ông Diệm vì sự thanh liêm của ông nhưng sau khi Hoàng khắc Thành lên thay tôi cầm đầu Ngân hàng Việt Nam Thương Tín thì Thục và đám bộ hạ như Nguyễn văn Bửu đâm ra được nhiều sự dễ dãi khi xin hỗ trợ của ngân hàng- gần như không giới hạn. Dưới sự điều hành của Thành phương thức hoạt động của ngân hàng đã thay đổi một cách triệt để; anh ta sẵn sàng thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của những người có quyền thế không cần biết nó có chánh đáng hay không" 

( Trích hồi ký " Câu chuyện đời tôi " của Nguyễn hữu Hanh )

Tổng thống Diệm kính mến và chiều chuộng ông anh Ngô đình Thục nhưng chính ông anh giám mục này đã đưa đến sự cáo chung của chế độ Ngô đình Diệm. Ai cũng còn nhớ những biến động liên tiếp xảy đến với chính phủ Ngô đình Diệm bắt nguồn từ biến cố cấm treo cờ Phật giáo tại Huế vào ngày lễ Phật đản tại Huế vào tháng 5 năm 1963. Sau này tài liệu cho biết chính Giám mục Ngô đình Thục là người ra lệnh cấm treo cờ Phật giáo nhân lễ Phật đản. Lý do là Thục sợ cờ Phật giáo bay nhiều quá thì giấc mơ tấn phong Hồng y của Thục khó thành. Bởi vậy Thục đã ra lệnh cho chính quyền địa phương Huế hạ cờ Phật giáo. Dù không có chức vụ gì trong chính quyền nhưng Thục là anh của Tổng thống Diệm nên coi như Thục có quyền sinh sát và chính quyền địa phương Huế coi như phải tuân thủ mệnh lệnh của ông ta. Biến cố cấm treo cờ Phật giáo dần dần lan rộng ra toàn quốc như một vết dầu loang và cuối cùng đưa đến sự sụp đổ của chế độ Ngô đình Diệm. Rõ ràng vì quá cả nể chiều chuộng ông anh cả Ngô đình Thục mà cuối cùng Tổng thống phải gánh chịu hậu quả là chính quyền đệ nhất cộng hòa do ông lãnh đạo đã đi đến chỗ cáo chung một cách đau đớn.

Người thứ hai trong gia đình mà ông Diệm thương yêu và nhân nhượng là ông em Ngô đình Nhu. Ông Nhu mang tiếng là đối xử độc ác với những lãnh tụ phe quốc gia như Phan khắc Sửu Tạ chí Diệp. Chính ông Nhu đã ra lệnh bắt nhà văn Nhất Linh Nguyễn tường Tam phải ra hầu tòa để đưa đến sự tự tử của Nhất Linh. Khi biến cố Phật giáo xảy ra người Mỹ nhiều lần nói thẳng với ông Diệm là Mỹ muốn vợ chồng Nhu phải lưu vong trong khi ông Diệm tiếp tục cầm quyền. Ôâng Diệm không chịu điều kiện này vì ông thuộc loại người bao bọc anh em. Khi cuộc đảo chánh xảy ra thì ông Nhu muốn tách ông Diệm để mong xoay xở tìm lực lượng phản đảo chánh nhưng ông Diệm cũng không muốn rời xa người em thân yêu của mình cho đến khi hai anh em Diệm- Nhu cùng bị giết trên chiếc xe thiết vận xa.

Hãy đọc những chi tiết về ông Ngô đình Nhu và ông Diệm mà Thống đốc ngân hàng Nguyễn hữu Hanh ghi lại khá trung thực như sau:

" Tôi rất vui mừng với vị trí của mình bên cạnh ông Diệm về việc tôi có thể phục vụ đất nước mà không để bị dính vào chuyện chính trị như những người khác nhưng nó cũng nhiều lần làm tôi phải nhức đầu. Từ năm 1960 những cơn nhức đầu của tôi trở thành trầm trọng khi ông Diệm càng ngày càng trở nên độc tài với người ngoài và càng dễ dãi đối với gia đình ông. Con người bí mật Ngô đình Nhu người luôn luôn tạo cho mình một vẻ ngoài huyền bí và được dân chúng khiếp sợ càng lúc càng có thêm quyền lực còn người em phóng khoáng hơn của ông Diệm là Ngô đình Luyện càng ngày càng yếu thế. Vợ của Nhu " bà Nhu" con người tai tiếng và mâu thuẫn càng ngày càng bị công chúng thù ghét và sự có mặt của bà ta trong dinh tổng thống càng ngày càng phủ đen lên ông Diệm. Tôi đã cố gắng cứu ông ra khỏi vòng vây của đám phụ tá khúm núm và nịnh bợ khỏi đám anh em hống hách và thiếu thực tế của ông đang làm ông bị cô lập với thế giới bên ngoài. Ông Diệm thật tình không biết điều gì đang xảy ra ở bên ngoài dinh tổng thống. Tôi cố gắng thông báo với ông những gì đang thực sự xảy ra trên đất nước càng nhiều càng tốt nhưng việc ấy không dễ dàng. Ngay cả những lãnh tụ lớn như Diệm cũng chỉ muốn nghe những tin vui và ghét nghe những tin xấu; sự xu nịnh và những lời khen giả dối thường được chào đón niềm nở hơn là sự thật đơn giản.

Từ năm 1956 Nhu bắt đầu tổ chức chi nhánh Ðảng Cần Lao của mình phát triển nó vào cơ quan chánh phủ vào các xí nghiệp của nhà nước; tất cả mọi nhân viên dân sự và quân sự phải vào đảng( tôi không vào); họ phải trả đảng phí hàng tháng và phải móc túi ra đóng góp quà cáp cho bọn " chóp bu" trong đảng. Công ty Ðường quốc gia là một công ty độc quyền nhà nước đã làm lời được một số tiền khổng lồ. Trương văn Tố một trong những tay chân của Nhu điều hành công ty này mỗi tháng đóng một số tiền đáng kể cho kỳ bộ SàiGòn-ChợLớn; một người bạn của tôi làm việc cho công ty Ðường đã kể tôi nghe về khoản đóng góp này. Một ngày kia sau buổi họp thường lệ với Diệm tôi kể ông nghe câu chuyện. Mặt ông đỏ bừng và sắt lại: cơn thịnh nộ nổi tiếng của ông sẵn sàng bùng nổ. Khi tôi kể xong và chuẩn bị ra về thì ông Nhu mở cửa bước vào- ông ta là người duy nhất có quyền làm vậy. Diệm xoay gương mặt đỏ gay về phía Nhu và hỏi anh ta có thật như vậy không. Gương mặt Nhu tái như xác chết khi anh ta thấy tôi ở đó kế bên Diệm. Anh ta ném cho tôi một cái nhìn hằn học lẩm bẩm vài tiếng trong miệng nhưng không trả lời; theo quan niệm thông thường của người Việt Nam và cách tôi học với ông giám đốc Kredit Bank thì những người mặt cắt không ra một giọt máu như vậy là người rất trí trá. Họ sẽ không đánh anh ngay đâu họ chờ đến lúc anh ít cảnh giác nhất mới ra tay – đó là trường hợp của những người tôi đã kể ở trước và sau này nữa. Vào lúc đó tôi đã tự nhủ với mình là anh ta sẽ không quên đâu và tôi phải coi chừng anh ta tìm cách trả thù mà không hề lộ cho tôi biết!

Diệm hét lên với Nhu: " Tôi không muốn có lối nộp tiền cho đảng như vậy! Chấm dứt ngay !" Tôi cảm thấy lúng túng nên chào từ giã. Ngày hôm sau người bạn tôi ở công ty Ðường goị điện cho tôi hỏi tôi đã làm gì với cái tin anh báo với tôi hôm trước. Tôi cười lớn. Anh ta bèn nói là ở bộ phận kế toán của công ty anh người ta đang sửa lại sổ sách lung tung. Hai ngày sau khi tôi lại gặp Diệm ông nói với tôi một cách ngây thơ rằng ai đó đã làm cho tôi hiểu sai về chuyện đóng tiền. Ðó chỉ là chuyện giao dịch làm ăn giữa công ty Ðường và hãng kinh doanh của đảng ở SàiGòn-Chợ Lớn.

Tôi nói gì được? Tôi làm gì được? Nó chỉ làm cho tôi thêm thất vọng với Diệm và chế độ của ông. Ba bốn sự cố như vậy cùng thái độ hách dịch và cung cách cậy quyền cậy thế của Nhu những lời đồn đãi không ngớt về chuyện Hoàng khắc Thành giúp đỡ đám anh em dòng họ và tay chận của Diệm cũng như sự tin tưởng ngây thơ của ông với đám người xu nịnh bao quanh lần lần làm tôi nhận ra thấy sự yếu đuối của ông và sự khó khăn của tôi khi một thân một mình chống lại số cận thần xu nịnh càng ngày càng đông. Những người giúp Diệm phần đông các bộ trưởng và công chức không dám nói sự thật cho ông hay hoặc không dám đương đầu với cơn thịnh nộ của ông nếu báo tin xấu. Tất cả bao vây ông đêm ngày và cô lập ông với thế giới bên ngoài."

( Trích hồi ký " Câu chuyện đời tôi " của Nguyễn hữu Hanh)

Trong những ngày tháng cuối cùng của chế độ ông Nhu đã tìm cách liên lạc với Việt Cộng để hóa giải áp lực của Mỹ đang đè nặng lên anh ông là Tổng thống Diệm và ông. Nhân chứng Cao xuân Vỹ ( Giám đốc Thanh niên cộng hòa) hiện nay đang còn sống ở quận Cam California đã thẳng thắn cho biết đã cùng với ông Nhu đi vào rừng ở Bình Tuy để ông Nhu tiếp xúc với lãnh đạo Việt Cộng lúc ấy là Phạm Hùng. Có điều không hiểu những cuộc tiếp xúc của ông Nhu với Việt Cộng có được sự đồng ý của ông Diệm hay không? Và chắc chắn những chuyện đi đêm của ông Nhu với Việt Cộng không qua được con mắt dòm ngó theo dõi của tình báo Mỹ ở miền Nam . Và khi biết chắc là chế độ ông Diệm tiếp xúc bắt tay với Việt Cộng Mỹ đã quyết định bật đèn xanh cho các tướng lãnh đứng lên lật đổ ông Diệm.

Nói đến ông Nhu thì không thể không nhắc đến người vợ đanh đá của ông là bà Trần thị Lệ Xuân. Mặc dù là em dâu của Tổng thống Diệm dư luận báo chí mỉa mai gọi bà là " đệ nhất phu nhân" vì cách hành xử của bà trước mắt dư luận như là phu nhân của người lãnh đạo đất nước. Bà luôn có những phát biểu khiêu khích và quá đáng và điều này làm Tổng thống Diệm bực mình khá nhiều. Có chuyện kể rằng có lần Tổng thống Diệm giận quá đã cầm cái gạt tàn thuốc và ném thẳng vào người người em dâu trắc nết này. Là một người độc thân Tổng thống Diệm hầu như không biết cách để trị người em dâu quá quắt có danh hiệu là " Rồng cái " này. Còn nhớ khi chuyện tự thiêu của những sư sãi xảy ra Tổng thống Diệm đang cố sức dàn xếp cho mọi chuyện ổn thỏa thì bà Nhu đã có những câu tuyên bố cực kỳ hỗn láo và phi chính trị như đổ thêm dầu vào lửa. Bà trâng tráo gọi những vụ tự thiêu là những vụ nướng sư và nói thêm là nếu có thiếu xăng đốt thì bà sẽ cung cấp cho. Ngay cả cha mẹ ruột của bà là ông bà Ðại sứ Trần văn Chương ở Mỹ cũng phải ra thông báo cảnh cáo người con gái Trần thị Lệ Xuân không được vô lễ với Phật giáo. Chế độ ông Diệm sụp đổ một phần cũng vì bà em dâu cứng đầu cứng cổ luôn phá hoại những nỗ lực hòa giải của ông. Rõ ràng là ông Diệm không đủ uy lực để trấn áp và ngăn ngừa người em dâu mất nết này để rồi đưa đến tai họa cho chế độ của ông.

Sau Ngô đình Nhu là người em út vô học vô hạnh Ngô đình Cẩn. Ông Cẩn có hỗn danh là " Lãnh chúa miền Trung" có đủ quyền hành sinh sát nơi vùng đất ông cư trú chỉ vì ông là em ruột Tổng thống Diệm. Ôâng được coi là có những hành động " cướp của giết người " với những nhà giàu ở Huế lại thêm những hành động gian dâm với vợ của những người dưới. Ôâng Diệm cố tình bao che mọi chuyện sai trái của ông Cẩn vì ông Cẩn là người sống và phụng dưỡng mẹ già. Phải nói những hành động sai trái của Ngô đình Cẩn đã làm hại uy danh của Tổng thống Diệm rất nhiều.

Có đọc lá thư của ông Võ như Nguyện nguyên Giám đốc Công an Trung Việt gửi cho người bạn là Hoàng đồng Tiếu thì mới thấy rằng ông Diệm biết rõ những thói hư tật xấu của anh em ông nhưng không đủ can đảm giải quyết vì cả nể sợ mang tai tiếng cho cả gia đình. Lá thư có đoạn viết:

" ….Vào khoảng tháng 9 hay tháng 10 năm 1963 ông Cụ ( tức ông Diệm)về Huế cho gọi tôi lúc 4 giờ chiều. Hai cụ cháu ngồi tâm sự với nhau đến 10 giờ đêm. Cụ không ăn cơm tối mặc dù lúc 7 8 giờ gì đó ông Cẩn thúc dục đến 3 4 lần mời anh xơi cơm. Hôm ấy tùy viên là Lê châu Lộc( hiện ở Mỹ) đã nghe được câu chuyện giữa hai cụ cháu tôi lúc tiễn tôi ra cửa Lộc nói với tôi " Lần thứ nhứt Lộc mới nghe được câu chuyện giá trị như thế. " Hôm đó Cụ kể lại chuyện xưa nhắc lại mấy tập tôi đệ trình Cụ đề cập đến chuyện " Con đường thoát " của tôi của Công giáo Phật giáo chuyện trong gia đình chuyện người Mỹ..Tóm tắt Cụ nói " Chú Cẩn và thím Nhu có nhiều lầm lỗi các vị Linh mục và Ðức Cha nữa cũng lầm lỡ nhưng Nguyện là Nho học Nguyện có biết câu " Gia nan thiên hạ dị"? Chuyện nhà là vậy khó giải quyết mau để lần lần sữa chữa nếu gấp nếu mau sẽ lâm vào thế " Bì oa trữ nhục" của Nguyễn Nhạc Lữ Huệ. Tôi biết cả và cũng vì bọn làm việc chung quanh cái gì cũng chạy đến thưa trình với chú Cẩn thím Nhu Ðức Cha. Tôi đã từng la rằng họ chỉ có một Tổng thống thôi như Nguyện đã biết. Cụ lại nói rằng " Hiện đang bị khó dễ với người Mỹ vì Mỹ muốn đem quân sang. Nếu quân Mỹ sang thì mình mất chính nghĩa tạo đường tuyên truyền thuận lợi cho Cộng sản. Mỹ đưa cố vấn là quá đủ rồi. Tôi sẽ không chấp nhận quân ta có đủ lính để đánh Cộng sản. Mỹ chỉ giúp khí giới phương tiện là thắng. Nga Tàu nó giúp Cộng sản nó có đưa quân đâu? Mỹ cũng muốn giao cho họ hải cảng phi cảng tôi có trả lời giao hay không giao cũng như nhau trong vấn đề chống Cộng thì dùng chung. Họ không bằng lòng chắc sẽ xảy ra nhiều chuyện không hay nhưng dù sao mình cũng giữ thể thống của một quốc gia dù mình bị lật ngược thế cờ. Vả lại tôi và chú Nhu có ý dù hai miền Quốc-Cộng tranh chấp nhưng là đều máu mủ ruột thịt phải có biện pháp anh em giải quyết lấy chiến tranh đỡ tốn hao sinh mạng tài sản rồi bên nào kéo dài chung quy sẽ bị lệ thuộc vào một cường quốc và đất nước chia rẽ vì các cường quốc có ý định chia rẽ cả."

( Trích Hồi ký " Việt Nam máu lửa quê hương tôi " của Hoành Linh Ðỗ Mậu trang 726 727 ấn bản năm 1986)

Như vậy chuyện ông Diệm tìm cách liên lạc với Cộng sản miền Bắc đã quá rõ ràng. Nhưng người ta không thể hiểu ông Diệm liên lạc với miền Bắc để cùng với Hồ chí Minh hóa giải thế gọng kềm của Mỹ và Quốc tế Cộng sản đang đè nặng lên hai miền hay ông Diệm liên lạc với Cộng sản miền Bắc để hóa giải áp lực ngày càng nặng của Mỹ lên chế độ của ông kể từ khi biến cố đàn áp Phật giáo xảy ra ở Huế ? Tất cả báo chí Cộng sản cho tới bây giờ hoàn toàn không nhắc đến chuyện Hồ chí Minh tặng cho Ngô đình Diệm cành đào để trưng bày trong dinh tổng thống vào xuân 1963 và đã được nhiều người nhìn thấy.( Ngày nay những người làm việc dưới quyền ông Diệm như phụ tá Lê châu Lộc cũng xác nhận chuyện cành đào là có thật). Cũng như báo chí Cộng sản không bao giờ đề cập đến chuyện Ngô đình Nhu đi gặp Phạm Hùng ở Bình Tuy. Có lẽ nguyên nhân sâu sa là sách báo Cộng sản thường trình bày chế độ ông Diệm như là một chế độ độc ác phản quốc hại dân và là tay sai của Mỹ nên chuyện liên lạc hợp tác với chế độ Ngô đình Diệm có thể bị coi như chuyện làm không đẹp đẽ và phi chính trị làm lu mờ hào quang cách mạng của miền Bắc Cộng sản. Người Cộng sản thường có lối viết sử theo kiểu cái gì có lợi thì viết ra và vẽ vời thêm cho đẹp đẽ còn cái gì không đẹp không có lợi thì dấu bưng bít đi. Ví dụ cụ thể nhất là sau khi lá thư xin học trường thuộc địa của Nguyễn tất Thành ( Hồ chí Minh)khi Thành tới Pháp được sử gia Nguyễn thế Anh và Vũ ngự Chiêu tìm thấy trong văn khố Pháp giới báo chí truyền thông và sử gia của chế độ Cộng sản Hà Nội vẫn làm lơ coi như không biết đến lá thư không đẹp này. Họ đã mất khá nhiều công để dựng nên huyền thoại đẹp đẽ về chuyện " Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước ". Nay nếu công bố lá thư này thì huyền thoại đó có nguy cơ sụp đổ nên Cộng sản tới giờ này vẫn tìm cách bưng bít dấu diếm lá thư ô nhục này.

Ông Diệm có ưu điểm là có cuộc sống thanh liêm gia cảnh thanh bạch . Nhược điểm của ông là bao che cho những hành động sai trái của anh em ông. Ngoài ra ông còn có nhiều khuyết điểm khác mà Học giả Nguyễn hiến Lê đã thẳng thắn vạch ra như sau:

" Nhưng tôi chưa biết chút gì về ông Diệm nên giữ thái độ chờ xem. Khi tôi thấy cuộc trưng cầu dân ý để lật Bảo Ðại có tính cách rõ ràng là gian lận: ở Sài gòn _ Chợ lớn chẳng hạn có 605025 người bầu cho ông trong khi số cử tri ghi tên chỉ có 450000 người và kết quả là ông ta thắng với tỉ số 98 2% thuận và 1 1 % nghịch (1) thì tôi đâm ngán. Bịp bợm trắng trợn như vậy thì không thể gọi là thông minh được. Nhất là khi hay tin ông ta trước khi nhận chức thủ tướng đã quì trước mặt Bảo Ðại Hoàng hậu Nam Phương và vài người chứng kiến thề sẽ một mực trung thành với Bảo Ðại " duy trì ngai vàng cho Hoàng tử Bảo Long" mà bây giờ lại lật Bảo Ðại như vậy thì tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao có người khen ông là có tư cách cao nhiễm sâu đạo Khỗng. Tôi nghĩ bụng " con người đó vô sở bất vi ". Quả nhiên sau này trong vụ đảo chánh hụt ngày tháng 11 năm 1960 ông lại thất hứa và lừa gạt phe đảo chánh và quốc dân lần nữa. Ngày 12 tháng đó ông long trọng tuyên bố sẽ giải tán nội các của ông thành lập một chính thể chuyển tiếp mở rộng nội các cho các tướng và các nhà cách mạng đối lập hợp tác. " Quốc dân cứ bình tĩnh và tin ở lòng ái quốc và lòng thương dân vô cùng của Tổng thống.". Nhưng khi đạo quân trung thành của ông về kịp Sài gòn đánh bạt phe đảo chánh thì ông nuốt lời hứa không thay đổi nội các mà đàn áp dữ dội những người ngây thơ tin ở ông.

.. Một điểm đáng ghét nữa của chế độ họ Ngô là chính sách vừa gia đình trị vừa phong kiến và một người ngoại quốc đã gọi là chế độ " quân chủ không vua " . Ngay từ buổi đầu tôi đã nói với một ông bạn bộ trưởng của ông Diệm:

_ Sao ông ấy đưa hết cả anh em họ hàng lên cầm quyền vậy?

Ông ta bênh vực ông Diệm:

_ Phải hiểu cho người ta. Người ta chân ướt chân ráo mới về nước tin cậy ai được nên phải dùng những người thân mà anh em ông ta cũng là hạng tài giỏi chứ có kém ai.

Chỉ sáu bảy năm sau ông bạn đó là một nạn nhân chua xót của chế độ mà chính ông đã bênh vực.

..Người ta còn mời tôi giữ vài chức vị. Tôi từ chối hết không muốn dính dáng một chút gì với chính quyền đó. Diệm " anh minh" hóa ra còn tệ hơn Bảo Ðại play-boy mà Mỹ đỡ đầu cho Diệm còn đáng ghét hơn Pháp .

( Trích cuốn sách " Con đường thiên lý " của Nguyễn hiến Lê nhà xuất bản Văn Nghệ Hoa Kỳ trang 201 202 203)

Sau này tờ Life số 13-- phát giác rằng các cố vấn Mỹ khuyên ông Diệm rằng 60% cũng đủ rồi mà lại có vẻ " tốt đẹp hơn" nhưng ông ta ương ngạnh đòi được 98% kia ( tài liệu của Bernard Fall trong The two Vietnams) " 
Phải nhận lời phê phán của Học giả Nguyễn hiến Lê về ông Diệm thật chính xác và vô tư. Ưu điểm thanh liêm của ông Diệm coi như là quá ít so với những khuyết điểm quá nhiều của ông như đã nêu ở trên. Những khuyết điểm này dần dần đưa đến sự suy sụp của chế độ mà ngay chính bản thân ông cũng không ngờ được. 

Dĩ nhiên ông Diệm không phải là trường hợp duy nhất bị người thân họ hàng làm hại đến chế độ. Trường hợp của Thủ tướng Thái Thaksin Shiwanatra mới đây cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự khi gia đình ông Thủ tướng buôn bán bất chính làm mất uy tín của ông để cuối cùng đưa đến chuyện đảo chính vào ngày 19 tháng 9 năm 2006 trong khi ông đang có mặt tại Liên hiệp quốc.Sau khi lật đổ phe của nguyên Thủ tướng Thaksin Shinatra nhà cầm quyền mới đã ban hành thiết quân luật áp đặt những biện pháp kiểm soát truyền thông và tuyên bố sẽ điều tra những tài sản của ông Thaksin mà họ gọi là " của cải bất thường".

Ông Thaksin sinh năm 1949 tại vùng miền Bắc Thái Lan. Ông gia nhập ngành Cảnh sát vào thập niên 1970 và có qua Mỹ du học về ngành Tội phạm Công lý ( criminal justice) ở Mỹ. Ôâng thành lập một công ty về computeur năm 1987. Trong thời gian tại chức ông Thaksin có vẻ không phân biệt được đâu là quyền lợi cá nhân gia đình đâu là quyền lợi của các thành viên trong nội các và đâu là quyền lợi của quốc gia dân tộc. Sự kiện gia đình ông bán tổ hợp viễn thông Shin cho một công ty của Singapore đánh dấu một bước ngoặt quan trọng vì tạo ra những làn sóng chống đối trong nước cho rằng tài sản chiến lược quốc gia đã bị đặt vào tay nước ngoài như địa hạt viễn thông truyền thông của Thái.

Một trong những cáo giác đưa ra trong tập tài liệu này là số tiền tín dụng do ngân hàng hỗ trợ xuất cảng Exim Bank của chính phủ cung cấp cho Miến Ðiện năm 2004 để tài trợ dự án viễn thông trị giá 95 triệu dollars đã bị sử dụng một cách gian dối để làm lợi cho công ty Shin của ông Thaksin. Tài liệu này cũng nói rằng việc gia đình ông Thaksin bán cổ phần trong công ty Shin cho một công ty quốc doanh Singapore hồi đầu năm 2007 là không minh bạch và vi phạm luật thuế.

Phe đối lập hô hào người dân xuống đường để chống lại sự sai trái của gia đình ông Thaksin và cuối cùng đưa đến cuộc đảo chánh ngày 19 tháng 9 năm 2006 để lật đổ ông. 

Ôâng Thaksin nguyên là một tài phiệt triệu phú trong ngành truyền thông. Ôâng trở thành vị thủ tướng dân chủ đầu tiên do dân bầu tiếp tục làm nhiệm vụ trong nhiệm kỳ thứ 2 khi ông thắng lớn trong cuộc bầu cử vào tháng 2 năm 2005. Ðảng " Người Thái yêu Người Thái " ( Thai rak Thai) của ông chiếm được 377 ghế trong số 500 ghế ở quốc hội.

Trong nhiệm kỳ thứ nhất ông theo đuổi một chính sách hợp lòng dân là nhằm giúp đỡ những thương nghiệp nhỏ và những nông dân. Ôâng cho nông dân trì hoãn trả nợ và cho hàng ngàn dân làng vay tín dụng. Những người ủng hộ cho rằng ông đã giúp vực dậy nền kinh tế Thái sau biến cố sụp đổ kinh tế ở Á châu năm 1997.

Ðược coi là một người cứng rắn trong khi thi hành luật lệ ông theo đuổi một chiến dịch chống ma túy năm 2003 đưa đến sự thiệt mạng của hơn 2500 người và do đó gây ra nhiều tranh luận.

Ôâng suýt bị chết vào tháng 3 năm 2001 khi chuẩn bị lên một phi cơ thì phi cơ này phát nổ. Những nhân viên điều tra cho biết không có bằng cớ nào cho thấy tiếng nổ này do bom gây ra. Ôâng thoát chết nhưng sự nghiệp chính trị của ông coi như tiêu tan vì những hành động mua bán sai trái của gia đình ông. Vấn đề là không biết ông có đồng tình với những hành động mua bán sai trái của gia đình ông hay ông chỉ là nạn nhân?

Nói tóm lại ông là một người lãnh đạo giỏi biết cách đưa nước Thái đi lên bằng những kế hoạch kinh tế hữu hiệu. Tiếc rằng chuyện mua bán sai trái và phi pháp của gia đình đã đưa đến sự sụp đổ của ông. Ôâng Thaksin đã bị đẩy ra khỏi chính quyền bằng một cuộc đảo chính không đổ máu và hiện đang sống kiếp lưu vong ở Luân Ðôn Anh quốc. 

Sau ông Thủ tướng Thaksin bị lật đổ một người lãnh đạo cũng đang bị lung lay chức vụ vì chuyện làm sai trái của vợ là Tổng tống Ðài Loan Trần thủy Biển. Những công tố viên cho biết họ đã có đủ bằng cớ để có thể truy tố ông Trần thủy Biển về tội tham nhũng có liên quan đến một số tiền quỹ ngoại giao . Bà vợ Wu Shu-chen của ông bị truy tố là đã dùng tiền công quỹ để trả cho những chi phí cá nhân. Tội tham nhũng ở Ðài Loan có thể bị phạt tối thiểu là 7 năm tù. Bà Wu và ba nghi can khác bị cáo buộc đã cùng nhau đòi bồi hoàn 14.8 triệu đô la Ðài Loan ( khoảng 448484 dollars Mỹ) ..từ tháng 7 năm 2002 đến tháng 3 năm 2006. Bà Wu còn bị tố cáo thêm là đã dùng tiền từ một ngân quỹ riêng của chính phủ dành cho chồng bà để trả cho các món chi tiêu cá nhân của bà trong số có cả nhẫn kim cương trị giá 1 triệu đô la Ðài Loan cùng các món đồ khác cho con trai con gái con rễ và các cháu trong gia đình. 

Ðã có những cuộc biểu tình xuống đường phản đối Tổng thống Trần thủy Biển vì những sai trái nói trên. Phe đối lập yêu cầu ông phải từ chức ngay. Không biết ông có đi theo vết xe đổ của Thủ tướng Thái Thaksin hay không? Rõ ràng là bà vợ làm những chuyện sai trái làm hại ông và làm cho ghế tổng thống của ông lung lay một cách nghiêm trọng.

Ở Tây phương ít có trường hợp người lãnh đạo bị vợ con họ hàng làm phiền vì luật lệ Tây phương đều đối xử công bằng và không cả nể dung dưỡng cho những người thân của người lãnh đạo. Ai cũng còn nhớ dưới thời của Tổng thống John F. Kennedy có ông em Robert Kennedy giữ chức bộ trưởng tư pháp ( attorney general). Nhưng phải nhớ rằng trước khi được vào ngồi ở chức vụ bộ trưởng tư pháp của Mỹ ông em Robert Kennedy phải được phê chuẩn chấp nhận của Quốc Hội Mỹ chứ ông anh tổng thống không thể đưa ông em vào làm bộ trưởng tư pháp một cách khơi khơi được. Chuyện này khác xa chuyện ông Diệm đưa ông Nhu vào chức vụ cố vấn sau khi ông Diệm lên chức tổng thống mà không có sự phê chuẩn nào của Quốc Hội. Ôâng anh làm vua thì ông em đương nhiên có chức vụ trong hệ thống quyền lực quốc gia. Dư luận phê phám chế độ ông Diệm là gia-đình-trị cũng vì lý do những người trong gia đình ông đều có quyền hành sinh sát trong bộ máy quyền lực nhà nước do ông thành lập nên.

Nhìn những trường hợp người lãnh đạo bị gia đình họ hàng hành động sai trái gây ra mất uy tín và từ đó làm sụp đổ luôn chế độ của Tổng thống Ngô đình Diệm Thủ tướng Thái Thaksin Sinawatra Tổng thống Ðài Loan Trần thủy Biển thì mới thấy câu nói cũ rích xưa như trái đất của Khổng giáo " tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ " vẫn còn có giá trị miên viễn. Chỉ vì không làm tròn nhiệm vụ tề gia: nghĩa là không dạy được vợ con không kềm chế trấn áp được những việc làm sai trái phi pháp của họ hàng thân thuộc mà những nhà lãnh đạo trên bị tiêu tùng luôn sự nghiệp chính trị không hoàn thành được nhiệm vụ lãnh đạo đất nước. 

Người lãnh đạo đất nước phải luôn nhớ đặt quyền lợi của quốc gia dân tộc là lên trên hết và khi vợ con hay họ hàng thân bằng quyến thuộc dựa vào chức vụ của người lãnh đạo để làm bậy thì phải mạnh mẽ ngăn chận ngay lập tức một cách thẳng thắn và không do dự. Có làm tròn nhiệm vụ tề gia thì mới làm tốt được nhiệm vụ trị quốc bình thiên hạ được. Nói thì đơn giản nhưng giải quyết được vấn đề rắc rối giữa chuyện nhà chuyện nước không phải là chuyện dễ dàng . Cần phải có một cái tâm trong sáng và một ý chí quyết liệt thì mới ngăn chặn được những chuyện làm sai trái phi pháp của người thân và từ đó mới hoàn thành được nhiệm vụ lãnh đạo đất nước đem lại cơm no áo ấm và công bằng cho toàn dân. Phải giải quyết tận gốc rễ những chuyện rối rắm trong gia đình thì mới làm nhiệm vụ lãnh đạo quốc gia một cách hữu hiệu được. Nếu không chuyện sai trái của gia đình họ hàng sẽ làm người lãnh đạo thân bại danh liệt và từ đó sẽ làm tổn hại đến quốc gia dân tộc.

Los Angeles một trưa đầu thu mát lạnh có nắng hanh hao và gió hiu hiu cuối tháng 11 năm 2006

Theo Email: dalatogo@yahoo.com

 

 

More...

"LƯỢM" - CHUYỆN KHÔNG MUỐN NÓI

By

Entry 26/3/11

 alt     alt

(Ảnh Internet)

CƠ QUAN ĐIỀU TRA VẪN ĐANG XEM XÉT VIỆC "LƯỢM" BỊ CÁO BUỘC PHẠM TỘI

Cho đến 17 giờ ngày 25/3/2011 Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ Công an tỉnh Thừa Thiên - Huế vẫn đang xem xét việc bà Trần Thị Thùy Dương (người tự nhận là nhân vật Lượm tham gia Chuyên mục "Người xây tổ ấm" của Đài truyền hình Việt Nam) bị cáo buộc phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Theo quy định của pháp luật nếu có căn cứ cho thấy hành vi của bà Dương không cấu thành tội phạm thì Cơ quan điều tra phải ra quyết định không khởi tố vụ án hình sự.

Thời hạn kiểm tra xác minh nguồn tin và quyết định khởi tố hoặc không khởi tố vụ án hình sự là 20 ngày kể từ ngày nhận được tố cáo. Trong trường hợp sự việc có nhiều tình tiết phức tạp hoặc phải kiểm tra xác minh tại nhiều địa điểm thì thời hạn đó kéo dài không quá 2 tháng.

Tôi (Mai Thanh Hiếu) qua quan hệ cá nhân đã gửi cho một Công an tỉnh Thừa Thiên - Huế những phân tích của tôi và của một số luật sư khác về hành vi của bà Dương với hy vọng những phân tích ấy có thể đến được với Điều tra viên đang thụ lý vụ việc để tham khảo.

Luật gia Mai Thanh Hiếu

(copy-paste từ Blog Nguyễn Xuân Diện)

Những tưởng vụ “LƯỢM” có thể khép lại khi dư luận đã chỉ trích BTV Kim Ngân một cách nương tay vì cô ta là một phụ nữ. Nhưng việc BTV Kim Ngân “rửa mặt” hoặc có thể nói là “chạy tội” bằng cách nhờ cơ quan luật pháp “ra tay”  đã gây thêm nhiều rắc rối khổ đau cho Trần Thị Thùy Dương- nạn nhân của VTV khi cơ quan điều tra Thừa Thiên Huế vào cuộc. Khuân mặt của BTV Kim Ngân càng nhem nhuốc thêm sau quyết định sai lầm này.

Từ chỗ thông cảm phần nào cho BTV của chương trình Người xây tổ ấm dư luận quay ra phẫn nộ và tẩy chay chương trình.

Rõ ràng BTV Kim Ngân đã “quá đà” làm hỏng uy tín của cả chương trình và làm phương hại đến thanh danh của VTV.

Thế mới biết nói hay nhưng cái tâm không sáng thì “vở diễn” nào sớm-muộn cũng đi đến chỗ đổ bể.

MXD

More...

THƯ GỬI BLOGGER PHẠM VIẾT ĐÀO

By

Kính gửi bác: Phạm Viết Đào

Thưa bác tôi là người đọc và yêu thích blog của bác vì theo tôi đây là nơi tôi có thể tìm thấy khá đầy đủ các thông tin trung thực hấp dẫn từ trong nước đến thế giới bên ngoài. Vừa qua tôi có đọc được entry mới đây của bác mang tiêu đề:

NÊN CHỈ RA ĐÂU THẬT SỰ LÀ “QUỐC NHỤC” CỦA VIỆT NAM ?

Đã có quy định về “Quốc Lễ” do nhà nước quy định; đã có sự loay hoay tìm kiếm để quy định về  “ Quốc Phục”; đã có sự bình chọn “ Quốc Gái “- các cuộc thi hoa hậu; đang có đề xuất tìm và bình chọn “ Quốc Hoa” “Quốc Tửu “…

Theo Blog Phamvietdaonv trong thời điểm hiện nay có lẽ chúng ta cũng nên bàn và chỉ cho ra  thế nào là “Quốc Nhục “; cần phải xác định cho được đâu là món “Quốc Nhục” mang tầm quốc gia nỗi nhục đó thật sự chi phối cả đời sống vật chất lẫn tinh thần thuần phong mỹ tục quốc hồn quốc túy của cả quốc gia dân tộc…

Theo thiển ý của Blog Phamvietdaonv việc tìm và chỉ ra đâu là “ Quốc Nhục “ của chúng ta trong giai đoạn hiện nay là một việc làm thiết thực hữu ích góp phần lành mạnh hóa tinh thần xã hội; làm trong sạch hóa nền chính trị đang ngự trị đất nước…Nhận dạng cho ra đâu là “ Quốc Nhục “ sẽ là điều hữu ích thiết thực hơn nhiều lần so với các cuộc bình chọn: CHIM HOA CÁ GÁI…

Về phương diện cá nhân thì “ Nhục “ là một phạm trù đạo đức cá nhân người không biết nhục là người không còn liêm sỉ lệch chuẩn nhận thức hành vi mà không nhận ra hoặc nhận ra nhưng vẫn không kiềm chế vẫn hành động bất chấp can ngăn dư luận xã hội…

Theo quý vị thì trong giai đoạn lịch sử hiện nay nỗi “Quốc Nhục” trong sự nghiệp xây dựng đất nước do bởi những hành vi bất cập đáng lo ơn hay nỗi “ Quốc Nhục” do yếu hèn tron sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc đáng sợ hơn ?

Mong nhận được nhiều ý kiến hồi âm !

Theo quý vị thì trong giai đoạn lịch sử hiện nay nỗi “Quốc Nhục” trong sự nghiệp xây dựng đất nước do bởi những hành vi bất cập đáng lo ơn hay nỗi “ Quốc Nhục” do yếu hèn tron sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc đáng sợ hơn ?

Mong nhận được nhiều ý kiến hồi âm !

(copy-paste)

 

Thưa bác

Là dân trong một đất nước bất cứ ai là người biết suy nghĩ quan tâm đến hiện tình đất nước đều không thể không nhận thấy rằng: đất nước thân yêu của chúng ta đang đứng trước các nguy cơ  đến từ cả bên trong cũng như bên ngoài. Sự nghiệp của toàn dân tộc gói gọn lại cũng chỉ ở bốn chữ BẢO VỆ và XÂY DỰNG đất nước.

Về BẢO VỆ đất nước không gì khác là giữ gìn bằng được SỰ TOÀN VẸN LÃNH TH cha ông chúng ta nghìn đời đổ máu xương để xác lập chủ quyền.

Nhưng đến nay ai cũng biết quần đảo Hoàng sa của chúng ta đã bị Trung quốc tấn công chiếm đoạt ngày 19 tháng 01 năm 1974. Quần đảo Trường sa thuộc chủ quyền của Việt nam cũng đã bị Trung quốc dùng vũ lực chiếm đoạt một phần 80 chiến sỹ hải quân Việt nam đã bị giết hại trong cuộc tấn công xâm lược đẫm máu năm 1988. Lãnh thổ của đất nước Việt nam chúng ta đã bị chiếm đoạt.

Chúng ta không ai có thể quên cuộc tiến công xâm lược Việt nam tháng 2 năm 1979 do những người lãnh đạo Trung quốc tiến hành. Họ đã giết sạch cướp bóc tại tất cả các tỉnh biên giới phía bắc nơi quân đội Trung quốc đi qua.

Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của nhân dân Việt nam từ nghìn xưa cho đến gần đây hầu hết các sử gia đều ghi lại sự tàn độc trong dã tâm và hành động của quốc gia đại Hán này.

Trong đối sách với một nước lớn là Trung quốc cha ông chúng ta đã tỏ ra thật thông minh mềm dẻo nhưng hết sức kiên quyết trong việc giữ gìn chủ quyền lãnh thổ. Thật đáng tự hào vì chúng ta mang dòng máu của tiên tổ Việt nam thật đáng tự hào vì ông cha của chúng ta từng có những người lãnh đạo đất nước đầy lòng tự trọng đầy tinh thần quả cảm trước các thế lực bạo quyền.

Nhưng chúng ta không khỏi băn khoăn khi ngày nay trong môt thế giới thông tin toàn cầu nhân dân ta không còn phải đơn thương độc mã chống chọi với các đạo quân khổng lồ từ phía bắc tràn xuống như những cơn sóng thần nữa chúng ta đã có thế có lực mà tại sao chúng ta ngày nay lại tỏ ra quá mềm yếu như vậy. Trung quốc xâm lược Trường sa tàn sát dã man các chiến sỹ ta thì chúng ta nín lặng. Tàu Trung quốc đâm chìm tàu ngư dân của ta thì chúng ta không dám gọi đích danh là tầu Trung quốc mà gọi là “tàu lạ”. Đó có phải là QUỐC NHỤC KHÔNG ?

Về việc XÂY DỰNG ĐẤT NƯỚC. Chúng ta ai cũng biết lúc sinh thời Hồ Chủ tịch đã từng viết trong di chúc “Điều mong muốn cuối cùng của tôi là toàn Đảng toàn Dân ta đoàn kết phấn đấu xây dựng một nước Việt nam hòa bình thống nhất độc lập dân chủ và giàu mạnh và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới.”

Trước hết để xây dựng đất nước điều dễ hiểu là chúng ta phải huy động được nguồn lực của toàn bộ xã hội. Mà muốn huy động được nguồn lực toàn xã hội chúng ta phải đoàn kết được toàn dân. Thực tế hiện nay chúng ta đã đoàn kết được toàn dân chưa? Cho dù chưa có một cuộc thăm dò dư luận về vấn đề này cho đến nay nhưng hầu như ai cũng thấy đất nước chúng ta chưa có được sự đồng thuận trong các vấn đề trọng đại của đất nước. Từ các dự án khai thác bauxite ở Tây nguyên cho đến chủ trương xây dựng đường sắt cao tốc Bắc-Nam việc cho Trung quốc thuê đất rừng dài hạn đến 50 năm một cách tràn lan vô nguyên tắc đã gây ra sự bất đồng bất bình rất lớn trong xã hội. Sự lạm quyền sự thiếu dân chủ đã làm nẩy sinh mất đoàn kết trong xã hội giữa nhân dân và nhà nước. Thêm vào đó sự chênh lệch giầu và nghèo đang có xu hướng gia tăng rất lớn nảy sinh bất bất bình đẳng xã hội nghiêm trọng tạo tiền đề cho sự rối loạn xã hội gây mất an ninh làm suy yếu đất nước. Thêm vào đó sự thiếu minh bạch trong quản lý kinh tế vĩ mô sự yếu kém trong công tác quản lý các tập đoàn kinh tế nhà nước đã gây ra các đổ vỡ như tập đoàn Vinashin gây thất thoát quá lớn cho đất nước cho nhân dân là một ví dụ. Ở một khía cạnh khác thái độ của các nhà lãnh đạo đối với các vấn đề lớn trong xã hội cũng gây ra tâm lý nghi ngờ bất tín trong nhân dân. Các sai phạm gây ra đổ bề làm thiệt hại lớn đến kinh tế quốc gia không được xem xét một cách công khai cầu thị không được xử lý đúng mức bao che giấu diếm khuyết điểm.

Hãy nhìn ra thế giới để thấy các nhà lãnh đạo các nước đã xin lỗi nhân dân như thế nào thành thật và đầy tinh thần trách nhiệm ra sao. Nhân dân các nước đó thật tự hào và tin tưởng vì đã có những nhà lãnh đạo như vậy.

Thưa bác Phạm Viết Đào. Thật khó có thể nói như bác: “Trong giai đoạn lịch sử hiện nay nỗi “Quốc Nhục” trong sự nghiệp xây dựng đất nước do bởi những hành vi bất cập đáng lo hơn hay nỗi “ Quốc Nhục” do yếu hèn tron sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc đáng sợ hơn ?” vì thật sự đó là hai mặt của một vấn đề. Nếu không xây dựng được một đất nước thật sự độc lập dân chủ và giàu mạnh thì không thể bảo vệ được Tổ quốc và nếu không quyết tâm bảo vệ Tổ quốc (bằng lời nói và hành động) trước các mối đe dọa nhỡn tiền từ Trung quốc thì làm sao bảo vệ được đất nước. Như vậy theo tôi chẳng có nỗi Quốc nhục nào đáng lo hơn giữa hai nỗi Quốc nhục trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Cả hai nỗi Quốc nhục đều đáng lo như nhau và đều phải sớm “rửa nhục” bằng quyết tâm và nỗ lực của tất cả mọi lực lượng xã hội.

Tôi gửi thư riêng cho bác nhưng thiết nghĩ vấn đề trên đây là vấn đề không quá riêng tư nên xin được đăng cả trên blog của tôi để bạn đọc cùng hưởng ứng tham gia góp ý.

Chúc bác mạnh khỏe và hạnh phúc

Mai Xuân Dũng

More...

RÉT NÀNG BÂN

By

Entry 25/3/11

Mưa nặng hạt. Trời rét như cắt. Thường thì mùa này không mấy khi mưa to. Tháng 3 trời đất lúc nào cũng ủ ê như gái nghén mặt sưng vù thâm tím ậm ạch âm ẩm. Khó chịu. Người xưa giải thích là rét lại. Rét nàng Bân. Nàng Bân đan áo cho chồng ( thời đó hok biết đan bằng chất liệu zì ?). Mấy ông thợ xây vừa đánh vữa vừa che bạt tán rằng: Nàng Bân đã có dấu hiệu hoàn  lương sau một thời gian đi làm ca ve  “Đới em Bân lại về đan áo cho chồng đới lại khổ cho tụi mình thôi xa nhà xa vợ rét mướt thế này tối ngủ không có ai đấm lưng (hi hi ). Thôi chịu khó ngoan cho con dâu dễ đẻ nhỉ”. ( Cứ bâng quơ vậy. Không biết việc xây trát với việc nàng Bân hoàn lương nên hiếm ca ve thì liên quan gì đến chuyện con dâu dễ đẻ?).

Đám thợ xây ý đang xây nhà cho một cô sinh viên năm nhất. Còn cô thì không ở đấy. Cô đang nằm dài trên giường đóng bằng gỗ đàn hương đệm lò xo Hàn quốc trong hồ ten cũng Hàn quốc. Cô xinh đẹp như mộng và chân dài hàng…cây lô mếc nhưng cũng đang có bộ mặt sưng vù ậm ạch khó chịu.

Chàng ( hoặc lão?)nhăn nhó:

- Đến giờ họp của anh rồi đây này dậy đi em. 

- Em ứ dậy.

- Kìa ngoan nào anh chủ trì mà đến muộn thì còn ra làm sao nữa dậy đi.

- Em không biết em không chủ trì. Anh đi thì cứ đi rồi thì về với con “mái già” kia…

Chẳng nói thì cũng biết lão  lộn tiết đến muốn đập đầu vào tường (tất nhiên là đầu của lão) hoặc đập phá một cái zì đó cho hả cơn điên vì cái trò nhũng nhẵng con nít này…

Mưa vẫn nặng hạt. Trời rét như cắt. Nhưng trong khách sạn thì ấm áp. Chị ( hoặc con “mái già kia”?) ôm đầu chàng trai dụi vào bộ ngực lạc to xôi nát nhưng vĩ đại như trái núi Phú sĩ mà rên rẩm. Nhưng  tất nhiên giai điệu không giống như người già rên rẩm vì chứng viêm khớp khi trái gió giở giời.

-Thôi về…em nhỉ mấy giờ rồi…thôi chết đến giờ vào học  tiết Chủ nghĩa Mac-lê với với cơ cấu kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa rồi…

Mưa vẫn nặng hạt. trời rét như cắt. cái lán của đám thợ xây không ngăn được cái rét nàng Bân. Vữa và bột xi măng vữa và những giọt nước mưa to như hạt nước mắt cá sấu làm cho mặt mũi họ cũng thâm tím sưng vù như gái nghén.

MXD

 

More...

VẠI DƯA KHÚ

By

Entry 23/3/11

Có chuyện cũ chán như dưa khú nhưng vẫn phải kể.

Có thằng cha (gọi thế chỉ vì hắn đã có con) bạc tình kinh khủng. Vợ hắn con nhà tử tế phải cái ít học (có lẽ vì thế nên mới ngoan chăng ?) rất chịu thương chịu khó. Chị chàng đi làm ở một công ty chủ bóc lột hệt bọn lãnh đạo ở các khu công nghiệp (một số). Hiển nhiên khi hết giờ làm chị chàng coi như như mớ rẻ rách (kể cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) nghĩa là chả có tí tỵ tì ti mẹ nào cho đáng gọi là có chất “hấp dẫn” bọn đàn ông. Kệ. Chị có chồng tài hoa (đúng ra là đào hoa) và có chức tước (nên hiển nhiên có quyền thế và vì vậy đương nhiên hắn đông tiền). Bề ngoài hắn có bộ dạng lúc nào cũng như sắp đi ăn cỗ cưới. Vậy là đủ để chị thấy trong lòng sung sướng tự hào như nông dân sở hữu cả mẫu đất! Vậy nên chị cúc cung phụng dưỡng chăm lo “mẫu đất” (công) ấy. Nào chăm bón canh sâm nào thịt bò cần tỏi nào vịt tiềm thuốc bắc và vân vân. Thảng hoặc hắn có về nhà ăn cơm trước 8 giờ tối là chị thấy lòng rộn rã cả lên. Chị xăng xái rót gắp xới ân cần. (Hắn nhìn mà thấy…rõ ngứa cả mắt). Nhưng thường thì hắn về sau 10 giờ đêm. Mùi rượu (trên…áo) chẳng át nổi mùi hương xả hương phấn. Chị có biết “cái sự” ấy hay không thì chịu vì chồng con họ hàng bạn bè chưa hề nghe chị ta thán câu nào về đức hạnh của lang quân cả. Nhưng hắn biết. Chị chả lạ gì. Phụ nữ tinh lắm tiền thì có “thuế” thì không. Mà trốn hoài có họa là củ khoai môn thì mới không biết.

Cũng vì chị “ngoan” vậy mà hắn được thể ngày càng  lên nước không coi ai ra gì trước hoang đàng một nay lại hoang đàng hai ba…Bây giờ thì hắn công khai đi bướm về ong và chẳng thèm đổ rượu…lên áo nữa.

Lại có chuyện cũ khác cũng chán như dưa khú nhưng vẫn phải kể.

Chị làm việc trong một sở nhà nước.Lương tháng đôi triệu (bảng lương ghi thế). Năm kia chị gom các loại sổ đỏ của nhà và họ hàng cùng sếp thế chấp ngân hàng vay tiền làm dự án địa ốc. Sếp trên có phần ngân hàng có phần chị có phần. Cái “phần” ở đây là căn nhà dăm tỷ. Vài năm xuôi chèo mát mái chị có vài căn.

Biết thì biết nhưng không phải ai cũng làm được. Ở vị trí như sếp chị thì mới vậy. Nghĩa là chị nhờ có cái tiêu chuẩn “ệ”. Đại loại như dân gian nói muốn làm quan phải xét mấy cái “ệ” sắp xếp theo thứ hạng: Nhất là có Thế hệ (bố làm bê tê xê thì con dĩ nhiên sẽ được bầu vào tê ư ) Hai là Huynh Đệ (có lịch sử là cạ của nhau cùng “nhóm máu”). Ba là Công nghệ ( đi cửa sau). Xếp cuối bảng là Trí tuệ (bất quá anh phải tinh thông giỏi giang và nhất là tuyệt đối trung thành cũng như biết chiều ý sếp).

Chồng chị là một trí thức thức rất thức thời. Biết chị lo việc triều chính nên lẽ thường rất bận. Anh chả nề hà chuyện cơm nước giặt rũ là gì. Có kẻ ghen ăn tức ở xỏ xiên rằng bà ấy ngày mồng 8/3 đi làm về muộn có mua cho anh cái váy hồng nào không thì anh cũng thây kệ. Anh đang (đồng) sở hữu cục kim cương. Rồi việc nhà quen dần anh đâm ra say việc. Suốt ngày anh chổng tĩ lau giường tủ sàn trên sàn dưới. Suốt đêm (khi vợ chưa họp về) anh lau khung kiếng nọ quạt trần kia. Rồi như mắc bệnh căn cơ anh lo tính sao cho tiền chục biết cục tác ra tiền trăm. Đi họp chi bộ phường về là anh vội vã nhưng kín đáo vặn cái đồng hồ nước cho nó chạy theo tốc độ con rùa (cái chiêu này độc lắm). Rồi đêm đến anh lo ngoặc giây đảo điện ăn vào điện nhà thằng cha hàng xóm. (Cũng là một cách đánh thuế phi lộ đường điện “nó” chạy qua tường nhà anh.

Thì so với mấy “cụ” nuốt cả hàng tá…héc ta đất của dân của nước thì có ăn cắp tý điện nước đớp dăm trăm bạc tiền phạt dân không đội mũ bảo hiểm thì có vẻ…quá lương thiện quá bình thường như một lẽ tự nhiên vậy thôi.

Cũng vì anh “ngoan” như rứa nên chị ngày một chả coi anh ra cái đinh gì. Kể cả cái trò ăn cắp vặt của anh cũng làm chị tự nhiên có cảm giác buồn nôn. Buồn nôn vì chị chỉ giở vài thủ thuật giấy tờ là có bạc tỷ. (Nhưng ba cái thủ thuật của chị làm khối gia đình mất nhà mất đất khánh kiệt như chơi !) Chị ngày càng lên nước. Chị  họp hành ngày một nhiều hơn. Đồng nghiệp của chị chủ yếu là nam nên chả có gì phải ngạc nhiên là người chị toàn mùi nước hoa “Man”.

Tội nghiệp chị vợ “ngoan” và anh chồng “ngoan” trong chuyện dưa khú kể trên.

Á suýt quên nếu không nhắc tý chuyện hôm qua ở cuộc họp quốc hội nay cũng trở nên cũ và hình như có mùi…dưa khú.

Đó là việc ông phó tủ tướng Nguyễn Sinh khơi khơi tại quốc hội rằng bê tê xê chỉ đạo ( lại chỉ đạo) không có phê bình cảnh cáo cán bộ chính phủ nào trong vụ “quả đấm thép” VINASHIN đấm vỡ mồm…Dân ! ( hic ). Ông phó tuyên như có ý muốn nói rằng: Năm ngoái các ông đòi phê bình chính phủ chứ gì bi giờ bê tê xê quyết cho vô can đấy các ông làm gì được nhau nào? thiệt hại 5 tỷ chứ 10 tỷ cũng chả làm sao ( ! ).

Dân thì lắc đầu ngao ngán. Nói thế khác nào ăn cắp điện bị phát giác lý luận rằng: tại sao dây điện nhà cậu chạy qua nhà tớ  điện là của cả làng chứ chả phải của riêng ai. Bố tớ cho phép đấy ăn cắp thế chứ có ăn cắp nữa cũng chả làm gì được nhau. ( ờ ! )

Thật tội nghiệp cho quốc hội vì vẫn rất “ngoan”  không phản ứng gì và tội nghiệp cho ông phó…cối vì cái não trạng và lối hành xử kiểu tổ cha pháp luật như vậy.

MXD

More...