ĐÃ DỞ HƠI LẠI CÒN BIẾT BƠI

By

mai xuân dũng 26/10/2010

 

Đó là câu cửa miệng một thời ở Hà nội cách đây dăm năm đã đi vào quên lãng nay thấy người ta bắt đầu dùng lại.

Có lẽ ở đâu cũng vậy ngôn từ “xã hội hóa” được nẩy ra từ một ai đó mà chưa chắc đã hoàn toàn có chủ ý nhưng vài người phát hiện thấy cái lý thú của nó rồi cứ thế phát tán rộng rãi trong xã hội.Bây giờ cụm từ “Đã dở hơi lại còn biết bơi” được coi là thành ngữ rồi.

Mới nghe thấy vô lý nhỉ? Dở hơi thì liên quan gì đến chuyện biết bơi nào?Nhớ hồi tháng 6 năm nay Quốc hội bàn thảo về chuyện có nên làm đường sắt cao tốc không xem truyền hình VTV1 thấy đại biểu Trần Tiến Cảnh nổ giòn như mõ: “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh an toàn trẻ em đi học bà mẹ đi làm…Việt nam không phải nước nghèo với quyết tâm chính trị tôi đề nghị phải xây”. Ông hàng xóm buông ngay một câu: Đã dở hơi lại còn biết bơi dốt nát như thế mà lại là đai biểu Quốc hội mới chết chứ. Thà rằng đơ đơ như thế cứ ở quê đi cầy còn làm ra cân thóc cho vợ con nó nhờ đằng này lại còn làm đại biểu Quốc hội mới chết người ta chứ. Mấy quốc gia làm tàu cao tốc có phải để trẻ con đi học bà mẹ đi làm như đi xe buýt đâu. Tàu cao tốc sử dụng vào việc đó thì có mà đi ăn mày cả nước.Trong trường hợp này câu thành ngữ mới: Dở hơi lại còn biết bơi nghe có lý hơn câu thành ngữ cũ: Biết thì thưa thốt không biết dựa cột mà nghe.Chợt nhớ một lần khi các cụ hưu trí chuyện vãn trong lúc đi bộ quanh hồ cho dãn xương có bình luận về nạn ăn hối lộ đút lót trong các cơ quan công quyền Nhà nước. Có cụ nói về ông Bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn thế này: Ông Tuấn nói câu “Khó chấm dứt tình trạnh chạy chức chạy quyền vì người chạy có báo đâu mà biết” thật dở quá. Nói thế thì quá là chửi các cơ quan đảng các cơ quan Thanh tra chính phủ chỉ làm mỗi việc ăn bám dân hay sao mà phải trông vào việc có người hối lộ ăn tiền đút lót xong đi báo cáo đảng chính phủ rồi mới điều tra hay sao? Phát biểu dốt như thế mà làm được Bộ trưởng mới lạ. Một cụ lẩm bẩm: Đúng là dở hơi lại còn biết bơi. Câu thành ngữ này xem ra cũng ứng với câu phát biểu của bác Trương Vĩnh Trọng hôm nào: “Cho đến lúc này dư luận trong ngoài nước không còn ai nói đến việc khai thác Bô xít ở Tây nguyên nữa. Điều đó cho thấy chủ trương khai thác Bô xít của đảng chính phủ là đúng đắn và đang gặp thuận lợi”. He he chắc bác Trọng nói cái “thuận lợi” là ở cái vế “làm việc” với nước bạn 16 chữ vàng chứ cái vế thuận lợi cho dân cho nước thì chắc chắn không phải rồi. Thà rằng bác đừng “biết bơi” có phải đỡ bị dư luận nhân dân cho “chết đuối” không.

Ô chết thật nếu bây giờ mà cứ thống kê ra đây những cái dở hơi của các bác thì không khéo các vị đang bơi o bế nhau dắt díu nhau bơi trong cái ao lắm tôm nhiều cá là đất nước Việt nam này có mà kể hết ngày.Nhân tiện kể lại một chuyện trẻ con như sau: Có cô giáo mới mua được chiếc áo hàng hiệu có bông hoa hồng thêu trước ngực bèn khoe khéo với lũ học trò:

- Cô hỏi có em nào biết hoa hồng sống bằng gì không nào? Cả lớp không ai giơ tay mà chỉ chăm chú nhìn ngực cô. Cuối cùng một em tên là Vova xin trả lời:

- Thưa cô hoa hồng sống bằng sữa ạ.

Cô giáo đỏ mặt vì ngượng nên đuổi Vova ra ngoài. Thầy Hiệu trưởng đi qua thấy Vova ngoài hành lang liền hỏi sự tình rồi dạy rằng:

- Em nhầm rồi hoa hồng sống bằng phân và nước tiểu. Nghe vậy Vova lầm bầm:

- Em đâu biết rễ hoa hồng ăn sâu đến thế.

Trong chuyện này trẻ con vừa ngây thơ vừa rất tinh quái nhưng các chính khách ngây thơ thì không có đâu. Các bác ý mà ngây thơ thì có mà ở nhà lá với đồng lương Nhà nước chứ làm gì có biệt thự to đùng đất cát mênh mông con cái du học Âu-Mĩ rầm rập như thế. Thời buổi bây giờ ngây thơ sắp biến mất trong từ điển tiếng Việt vì nó không có lý gì tồn tại khi mà con người xứ này chưa chào đời đã già nua. Vậy nên từ lâu dân mình vẫn nói: Dở hơi ăn người. Người ta cố tình làm như dốt nát bầy đặt ra đại lễ 1000 năm chi tiêu nghìn tỷ. Thực ra anh nào nói họ dở hơi là bé cái nhầm. Cứ nhẩm xem số tiền lớn như thế bây giờ còn lại cái gì thực sự thiết thực ích nước lợi dân cái gì đã chui vào giỏ của các bác được quyền bơi đã bơi và sẽ còn tiếp tục bơi?

Trong vụ lũ lụt ở miền Trung vừa qua người ta lại không khỏi phì cười vì các diễn viên sông nước đã bơi như thế nào lóp ngóp ra sao để VTV có thể trổ tài bấm máy. Giá như có chút tự trọng thì họ đừng dở hơi như thế có biết bơi thì cứ lẳng lặng mà bơi mà lội đừng dàn cảnh làm gì cho dân nhờ.

Cũng không nói thêm nhiều về “Mr Lậm Văn Sai” vừa qua đã “tự sát” ở Liên hoan Phim quốc tế làmgì mà chỉ muốn chỉ ra rằng cái dở hơi của anh ta thì quá rõ nhưng cái đáng buồn là ở chỗ đáng ra anh ta nên đứng đúng chỗ của mình ở “trên bờ” cho an toàn đằng này lại coi thường “sông nước” mà liều lĩnh nhảy ùm xuống dòng nước xiết (với anh ta) để rồi chết đuối lãng nhãnh chẳng giống ai. Tuy nhiên nếu Mr Lại Văn Sâm có liều lĩnh thì chỉ chết có mình anh ta chứ liều lĩnh như bác Phạm Khôi Nguyên cho rằng “Hồ bùn đỏ ở Tây nguyên là an toàn nhưng là về lý thuyết” mà Chính phủ vẫn tiếp tục cho làm thì thật là các ông Vua liều. Chỉ có tự coi mình là Vua mới dám quyết định như thế. Làm gì đã đến nước đói ăn vụng túng làm càn đâu mà nỡ đặt hàng triệu sinh mệnh dân chúng vào canh bạc này trong khi chả biết quyền lợi đất nước thua được ra sao?Đã dở hơi lại còn biết bơi.

mai xuân dũng

 KHU SINH THÁI TỊNH TÂY Ở QUẢNG TÂY TRƯỚC KHI KHAI THÁC BÔ XÍT

 

 ĐANG KHAI THÁC BÔ XÍT VÀ BỊ Ô NHIỄM NHƯ THẾ NÀY

 

 

 

More...

ĐỌC LIÊU TRAI

By

mai xuân dũng 25/10/2010

  

Đọc Liêu Trai Chí dị có chuyện: 

LIÊM SỶ CỦA KẺ LÀM QUAN

như thế này: 

Tiếu mạ do tha tiếu mạ gia.

Lão nhân trường lạc tín kham khoa.

Ðường khai hoạ cẩm tiêu doanh thiếp.

Thử thị tam triều tể tướng gia.

Triều Minh có viên quan họ Chu tên Chính Khang làm quan trải ba đời vua được phong đến chức tể tướng. Có lần Chính Khang được triều đình sai cầm quân cự giặc giặc. Thấy khí thế của giặc mạnh quá Chính Khang đầu hàng Triều đình phải giảng hòa với giặc để giặc thả cho Chính Khang ra về. Khi về Chính Khang lại được nhà vua cho phục chức nên bị dân chúng đương thời khinh khi. Khi về quê hưu trí Chính Khang thuê thợ xây cất một gia miếu.

Trước ngày khánh thành miếu Chính Khang sai gia nhân ra ngủ đêm ở miếu để trông coi đề phòng kẻ phá hoại. Sáng sau đúng vào ngày khánh thành gia nhân hớt hải chạy về báo tin có kẻ lẻn vào miếu lúc nào chẳng rõ treo một bức hoành ngang trên tường với một đôi câu đối dọc theo hai cột. Chính Khang lấy làm lạ vội dẫn con cháu tới miếu coi. Tới nơi mọi người đều thấy trên bức hoành có đề bốn chữ: Tam Triều Nguyên Lão và  đôi câu đối có đề mười bốn chữ:

Nhất Nhị Tam Tứ Ngũ Lục Thất và Hiếu Ðễ Trung Tín Lễ Nghĩa Liêm.

Ai cũng hiểu ý nghĩa của bốn chữ trên bức hoành là Ông Già Làm Quan Trải Ba Ðời Vua song chẳng ai hiểu ý nghĩa của mười bốn chữ trên đôi câu đối là gì. Câu chuyện lan khắp vùng. Dân chúng đua nhau giải thích song rút cục cũng chẳng có ai giải thích được thỏa đáng. Ít lâu sau có một danh sĩ trong vùng giải thích như sau:"Ðúng ra đôi câu đối ấy phải có mười sáu chữ là:

Nhất Nhị Tam Tứ Ngũ Lục Thất Bát và Hiếu Ðễ Trung Tín Lễ Nghĩa Liêm Sỉ. Người viết cắt bớt chữ Bát ở vế đầu và chữ Sỉ ở vế sau là có ý nói Chính Khang mất chữ Bát và không có chữ Sỉ. Trong Hán tự mất chữ Bát gọi là Vong Bát không có chữ Sỉ gọi là Vô Sỉ. Cả hai cặp chữ Vong Bát và Vô Sỉ đều có cùng một nghĩa là vô liêm sỉ" Ai cũng chịu lời cắt nghĩa của danh sĩ ấy là thỏa đáng. Kẻ sĩ đời sau bình luận việc tể tướng Chu Chính Khang được triều đình tin cậy cầm quân dẹp giặc mà lại đầu hàng mong yên thân là một việc làm thiếu liêm sỉ của kẻ làm quan. Thử hỏi sau này con cháu muôn đời có dám khoe giữ họ Chu hay chăng ?

More...

Mr LẠI VĂN SÂM "TỰ SÁT"

By

mai xuân dũng 24/10/2010

Đọc bài của blogger Da Vàng và của Việt nam Net tôi ngỡ ngàng không hiểu vì cớ gì mà Mr Lại Văn Sâm lại hiên ngang "TỰ SÁT" như vậy ?Bằng thái độ coi thường khán giả và công luận và còn vì bốc đồng sỹ diện hão MC Lại Văn Sâm đã tự "giết chết" mình.

                                               

MC Lại Văn Sâm dịch sai tại liên hoan phim (Vnnet)

Cập nhật lúc 15:24 Thứ Sáu 22/10/2010 (GMT+7) 

Là gương mặt MC nổi tiếng trên truyền hình từng tham gia dẫn dắt nhiều sự kiện quan trọng nhưng trong lễ trao giải Liên Hoan phim quốc tế Việt Nam (VNIFF) lần thứ nhất vào tối 21/10 Lại Văn Sâm đã để xảy ra quá nhiều lỗi không đáng có.Xuất hiện tại lễ trao giải VNIFF cùng với MC Ngô Mỹ Uyên Lại Văn Sâm được đánh giá là người hoạt ngôn có khả năng xử lý nhanh các tình huống. Tuy nhiên trong tối qua sau khi công bố giải diễn viên nữ xuất sắc nhất anh đã có những lời vinh danh phụ nữ những câu bình luận về MC Mỹ Uyên và bản thân theo kiểu…vô cùng khó hiểu.MC Lại Văn Sâm và Mỹ Uyên tại lễ trao giải liên hoan phim VNIFF. ()Anh thậm chí nói rằng sự hiện diện của mình là... vô duyên rồi khiến cả khán phòng vỗ tay chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam. Nếu phần này có trong kịch bản gốc thì xem ra hơi lạc điệu còn nếu chỉ là sự ngẫu hứng của một MC kỳ cựu như Lại Văn Sâm thì lại càng đáng chê trách.Điều tiếp theo khiến khán giả và người hâm mộ chưa thật sự ưng ý với MC “Ai là triệu phú” chính là khả năng dịch thuật. Mặc dù ban tổ chức có chuẩn bị người dịch cho các đại biểu nước ngoài nhưng không rõ những phiên dịch viên lúng túng vì chưa đọc kịch bản chương trình hay vì có quá ít người mà MC Lại Văn Sâm phải “ra mặt”. Anh đã chủ động kiêm phần phiên dịch cho Ngô Ngạn Tổ.Tuy nhiên khi nam diễn viên Hongkong này phát biểu về niềm vinh dự khi được tham dự liên hoan phim tại thành phố vừa kỷ niệm ngàn năm tuổi thì MC nhanh chóng dịch luôn rằng Ngô Ngạn Tổ rất hạnh phúc khi thấy có nhiều người hâm mộ anh ở Việt Nam.Những tưởng đây chỉ là sự chữa cháy tại chỗ nào ngờ khi Ngô Ngạn Tổ phát biểu một câu rất nhiều thông điệp khích lệ thì "em-xi kiêm nhân viên phiên dịch" vẫn mạnh dạn (hay liều mạng) lĩnh phần chuyển ngữ. Kết quả câu nói ý nghĩa "mục đích của một liên hoan phim quốc tế là đưa điện ảnh thế giới đến với khán giả địa phương nhưng nó cũng nhằm đưa điện ảnh địa phương đến với khán giả thế giới" biến thành một câu đại loại là "những ngày qua tôi thấy khán giả xếp hàng dài đến xem các bộ phim tại liên hoan.""Chao ơi anh Lại Văn Sâm đã lậm-văn-sai và luận-văn-sai quá rồi " một khán giả xem truyền hình bất ngờ thốt lên làm mọi người xung quanh phì cười.Vẫn biết đối với một liên hoan phim các giải thưởng danh giá rốt cục mới là điều đọng lại. Và quan trọng hơn là việc điện ảnh Việt Nam chứng tỏ ra sao với bạn bè quốc tế học hỏi thế nào cho những lần xuất trận tiếp theo - như ý kiến của nhiều quan chức lẫn các nghệ sĩ diễn viên đã phát biểu khi tham dự. Nhưng nếu cách tổ chức và người dẫn chương trình cứ thường xuyên ngẫu hứng thế này thì có lẽ rất khó để liên hoan phim VNIFF những lần kế tiếp thành công trọn vẹn.

Chuyện hài cuối tuần: Xuân tóc đỏ thời nay

Posted on Tháng Mười 23 2010 by Da Vàng

Tôi xem đoạn clip trên mà không khỏi phì cười. Đúng là chuyện hài cuối tuần. Clip quay đoạn ông Lại Văn Sâm người của Đài Truyền hình Việt Nam dịch lại mấy câu phát biểu của diễn viên Ngô Ngạn Tổ trong buổi lễ bế mạc Liên hoan phim quốc tế Việt Nam tổ chức lần đầu tiên ở Việt Nam. Nếu là tình huống đột xuất không lường được trước là phải phiên dịch tiếng Anh người tổ chức chương trình đã đưa người không có khả năng dịch được tiếng Anh làm người dẫn chương trình thì không nói làm gì. Tình huống phải dịch tiếng Anh là tình huống đã biết trước và nằm trong chương trình. Vậy mà vẫn để xảy ra như vậy để cho Lại Văn Sâm coi thường tất cả mọi người có mặt ở buổi lễ trao giải cũng như coi thường luôn khán giả xem truyền hình của cả nước đem lời nói nhăng nhít của mình làm lời dịch cho Ngô Ngạn Tổ. Đúng là một Xuân tóc đỏ thời nay! Nhưng điều đáng kinh ngạc ở chỗ một kẻ như Lại Văn Sâm như vậy lại có thể làm công việc như vậy ở Đài truyền hình Việt Nam một đài truyền hình của quốc gia một bộ mặt của quốc gia. Đoạn clip trên chẳng khác nào một bãi nước bọt nhổ thẳng vào mặt Đài Truyền hình Việt Nam cũng như uy tín quốc gia.(Nguồn: Đông A) Cũng xin nói lại cho rõ như sau:Theo Vietnamnet thì nam diễn viên Hongkong này phát biểu về niềm vinh dự khi được tham dự liên hoan phim tại thành phố vừa kỷ niệm ngàn năm tuổi thì MC nhanh chóng dịch luôn rằng Ngô Ngạn Tổ rất hạnh phúc khi thấy có nhiều người hâm mộ anh ở Việt Nam.Tiếp theo nam diễn viên này nói “mục đích của một liên hoan phim quốc tế là đưa điện ảnh thế giới đến với khán giả địa phương nhưng nó cũng nhằm đưa điện ảnh địa phương đến với khán giả thế giới” biến thành một câu đại loại là “những ngày qua tôi thấy khán giả xếp hàng dài đến xem các bộ phim tại liên hoan.”TÔI KHÔNG BÌNH LUẬN GÌ THÊM BÁC ĐÔNG A BÌNH THẾ LÀ QUÁ ĐỦ RỒI

More...

ANH HÙNG GÁNH VẢI

By

mai xuân dũng 24/10/2010

 

Tương truyền Dương Quí Phi – ái thiếp của Đường Minh Hoàng bên Tàu – rất thích ăn trái vải. Vua nhà Đường vì sủng ái nàng nên cho dịch trạm ngày đêm chở vải tươi từ phương Nam đem về kinh đô. Mỗi một chùm vải là cả một công trình không biết bao nhiêu mồ hôi và cả mạng sống người lẫn ngựa mới có được để cho người đẹp thưởng thức. Đỗ Mục đã làm một bài thơ miêu tả việc đó hai câu cuối như sau:

Nhất kỵ hồng trần phi tử tiếu

Vô nhân tri thị lệ chi lai.

(Bụi hồng người đẹp mỉm cười Nào ai đã biết vải tươi mới về). Thời đó đường xá xa xôi diệu vợi trái vải là một đặc sản quí giá của miền nam chỉ có vài nơi trồng được mỗi năm chỉ được vài tháng nên ngoài giới vương hầu người ngoài khôngmấy ai có dịp thưởng thức. Bởi vậy chính đó là nguồn gốc sinh ra tục cống vải hàng năm đè nặng ách xuống lưng những người dân Việt cổ xảy đến khởi nghĩa MAI THÚC LOAN.Năm Nhâm Tuất (722) đời vua Huyền Tông nhà Đường ở Hoan Châu nổ ra cuộc khởi nghĩa của Mai Thúc Loan. Mai Thúc Loan quê ở Mai Phụ Thạch Hà Hà Tĩnh). Không ai còn nhớ năm sinh ngày mất của ông. Chỉ biết rằng thuở nhỏ nhà Mai Thúc Loan nghèo lắm mẹ phải đi làm mướn cho nhà giàu và kiếm củi nuôi con. Đã thế cậu bé lại chịu tiếng xấu là con không cha và nước da đen xạm xấu xí. Nhưng Mai Thúc Loan cũng sớm bộc lộ thiên tư thông minh sáng ý kỳ lạ và có sức khỏe tuyệt vời.Lớn lên Mai Thúc Loan phải làm lụng lo toan giúp mẹ đủ việc. Chú bé hết đi làm mướn cho bọn hào phú lại theo mẹ vào rừng kiếm củi. Rồi một tai nạn khủng khiếp xảy ra giữa buổi hai mẹ con đi kiếm củi trong rừng sâu. Khi nghe tiếng kêu thét của mẹ kịp đến thì mẹ đã chết gục bên vũng máu cạnh một con hổ lớn đang gầm gừ quần đảo cán xé man rợ. Hờn căm ngút trời Mai Thúc Loan xông vào đánh nhau với mãnh thú buộc con vật đang say mồi hung tợn phải bỏ chạy. Từ đó Mai Thúc Loan sống cuộc đời mồ côi cày thuê ở mướn cho các hộ trong làng. Nhà nghèo Mai Thúc Loan không được học hành mà chỉ học lõm để biết chữ hiểu nghĩa sách.Lớn lên Mai Thúc Loan là một chàng trai có sức khỏe phi thường. Thúc Loan là đô vật lừng danh từng ăn giải cạn ở nhiều nơi.Theo phường săn học hỏi rồi trở thành thợ săn lành nghề nhiều lần Thúc Loan giết được chúa sơn lâm khiến dân trong vùng khâm phục. Vì vậy mọi người suy tôn Mai Thúc Loan làm chức "Đầu phu" thủ lĩnh quân sự địa phương của làng.Châu Loan ngày ấy hay luôn bị giặc Chà Và (Giava) Côn Lôn (Mã Lai) cướp phá nhất là ách đo hộ tàn bạo của nhà Đường làm cho nhân dân vô cùng cực khổ. Đặc biệt nạn cống " quả lệ chi" (quả vải) là một gánh nặng khôn cùng đối với nhân dân Hoan Châu. Nguyên do ở Trường An vua Đường có một nàng ái phi thường gọi là Dương Quý Phi nhan sắc tuyệt vời mà tính tình cũng thật thất thường. Dương Quý Phi thích ăn quả lệ chi xinh xắn chỉ ở An Nam mới có.Mùa vải năm Nhâm ngọ (722) Mai Thúc Loan cùng đoàn phu phải gánh vải đi nộp cống. Đòan người gánh vải đầm đìa mồ hôi mà vẫn lê từng bước chân trên đường. Gần trưa Mai Thúc Loan cho mọi người nghỉ chân ở bên rừng. Cái khát cháy cổ hành hạ đoàn phu. Một dân phu có tuổi bứtlấy một quả vải ăn cho đỡ khát. Quả vải chưa kịp đưa lên miễngđa bị một tên lính Đường đi áp tải xông tới vung cán mã tấu đánh vào đầu. Khi tên lính Đường lần nữa định đánh ông già thì hắn đã bị đánh chết tươi. Sự việc xảy ra nhanh như chớp. Bọn giặc cậy có binh khí hò hét vung đao kiếm xông vào Mai Thúc Loan. Nhưng những người dân phu theo lệnh Mai Thúc Loan đã rút đòn gánh chống lại. Lũ giặc không địch nỗi đòan dân phu đều phải đền tội. đánh tan lũ giặc Đường trong một cơn phẫn nộ Mai Thúc Loan lập tức thổi bùng khí thế vụ bạo động thành một cuộc dấy nghĩa.

Vị thủ lĩnh trẻ được tôn thành vị anh hùng đã hiệu triệu trăm họ hưởng ứng nghĩa lớn va chọn Rú Đụn còn gọi là Hùng Sơn làm căn cứ. Không để cho giặc rảnh tay Mai Thúc Loan quyết định ra quân trước đánh thẳng vào Châu trị (nơi đặt bộ máy của một châu) mở rộng địa bàn Hoan Châu cho cuộc khởi nghĩa. Mai Thúc Loan đã phát hịch kể tội giặc Đường và kêu gọi mọi người Việt đứng lên gìn giữ non sông. Từ căn cứ Hùng Sơn Mai Thúc Loan mở rộng địa bàn xây thành Vạn An với quy mô của một kinh thành. Từ đây tìm cách liên kết với các thủ lĩnh và nhân dân các miền núi với Champa để có thêm lực lượng chống quân Đường. Trước khi tiến đánh phủ đô hộ ngòai Giao Châu Mai Thúc Loan được quân dân tôn phong lên ngôi Hòang đế gọi là Mai Hắc Đế (vua đen họ Mai). Và chỉ trong một trận ác chiến Mai Thúc Loan đã chiếm được phủ thành Tống Bình (Hà Nội) đuổi tên trùm đô hộ Quách Sở Khách tháo chạy về nước lấy lại giang sơn. Đất nước ta được giải phóng nhân dân khắp nơi nô nức theo Mai Hắc Đế lực lượng nghĩa quân tới hàng chục vạn người.

Nhân dân nhớ ơn Mai Hắc Đế lập đền thờ đề thơ ca tụng người anh hùng:Hùng cứ Hoan Châu đất một vùng

Vạn An thành lũy khói hương xông

Bốn phương Mai Đế lừng uy đức

Trăm trận Lý Đường phục võ công......

Đường đi cống vải từ đây đứt

Dân nước đời đời hưởng phúc chung.

Theo Tứ hải.

More...

CẦN PHẢI CÓ MỘT TẤM LÒNG

By

Mai xuân dũng 22/10/2010

              

              Chị Nguyễn Thị Lý (Ảnh Net) 

Đúng 3 giờ chiều ngày 20/10 mấy mẹ con chị Nguyễn Thị Nguyệt ở thị trấn Xuân An Nghi Xuân Hà Tĩnh đã phát hiện được chiếc xe khách dưới đáy sông Lam cùng với các nạn nhân xấu số.Nhận được tin báo lực lượng cứu hộ đã triển khai việc trục vớt chiếc xe cho đến chiều ngày 21/10 chiếc xe khách và 14 thi thể đã được đưa lên bờ.Trong khi 100 người của lực lượng cứu hộ có cả các thợ lặn chuyên nghiệp với đầy đủ tàu thuyền lớn nhỏ và khí tài dò tìm quần đảo trên một đoạn sông thuộc Xuân Lam Nghi Xuân mà không phát hiện nổi chiếc xe khách chìm thì hai mẹ con người phụ nữ thôn quê trong tay chỉ có chiếc lưới bằng dây thừng bện lấy kéo rê trên sông lại phát hiện tìm được là một câu hỏi lớn về tính hiểu quả của các đội cứu hộ nhà nước.

Việc mẹ con chị Nguyệt tìm được chiếc xe chìm không phải là sự tình cờ. Lập luận và phương pháp của chị rất đơn giản: dùng dây thừng đan tết thành một chiếc lưới thưa buộc gạch cho nặng rồi buộc vào đuôi thuyền cho chạy dọc sông như kiểu lưới vét. Khi thấy lưới bị kéo căng ra có nghĩa là lưới vướng vật cản thì lặn xuống kiểm tra. Bằng cách giản dị nhất này mẹ con chị Nguyệt đã thành công.Tại sao việc đơn giản như thế mà lực lượng cứu hộ chuyên nghiệp trang bị tận răng không làm nổi?Đây là vấn đề cần bàn nghiêm túc và rút ra bài học kinh nghiệm sâu sắc trong công tác cứu hộ và công tác quản lý nhà nước.

Công việc dò tìm vớt thi thể các nạn nhân có tính nhân đạo và không thể tính bằng tiền nhưng các cấp lãnh đạo cũng nên nhìn vào đó để thấy một bài toán: hàng trăm người cùng các phương tiện chuyên dùng rồi tàu xe cứu hộ phải chi tiêu bao nhiêu tiền ngân sách? Và cần làm gì để việc cứu hộ tương tự như thế có tính hiệu quả hơn.

    

   Chị Trần Thị Bình (Ảnh Net)

Viết đến đây tôi chợt nhớ lại Hà nội cũng có một người đàn bà nhân đức có khuân mặt hao hao như chị Nguyệt đó là chị Trần Thị Bình nay đã ngót 60 tuổi đời ở xã Thụy Phương Từ Liêm Hà nội cũng làm công việc này hàng năm mỗi mùa lũ. Chị Bình đã vớt xác và cứu sống được hàng chục người lâm nạn. Các chị vẫn sống cuộc đời nghèo khó giản dị bao nhiêu năm trời và gắn bó với sông nước với công việc hiểm nguy vất vả nhưng thật là nhân đức.Có phải bất kể là việc gì tính hiệu quả trước hết là cần phải có một tấm lòng?

Mai xuân dũng

More...

ĐỂ HIỂU THÊM TỐ HỮU

By

Trước mắt tôi là sưu tập Văn Nghệ số 40 ra 3-1953. Lúc này cơ quan Hội văn nghệ đang đóng ở rừng Việt Bắc. Nhân cái chết của Stalin tạp chí của Hội ra một số đặc biệt không chỉ Tố Hữu mà nhiều tác giả khác có bài liên quan tới sự kiện này.Về thơChế Lan Viên có Stalin không chết mở đầu bằng mấy câu

Stalin mất rồiĐồng chí Stalin đã mất!

Thế giới không cha nặng tiếng thở dài

Ở đoạn dưới

Mẹ hiền ta ơi Em bé ta ơi

Đồng chí Stalin không bao giờ chết…

Triệu triệu mẹ già em dạiĐều là súng Stalin để lại ( VTN gạch dưới)*

Giữ lấy hòa bình thế giới

Tiếng nổ ca vang dội thấu mặt trời

Các bài tiếp theo:

Trước bài Đời đời nhớ Ông của Tố Hữu là bài Nhớ đồng chí Sta lin của Huy CậnTiếp đó các bài của Bàn Tài Đoàn Nông Quốc Chấn.Xuân Diệu có bài Thương tiếc Đại nguyên soái Stalin:

Nghe tin mất mới thấy lòng quyến luyến

Từ bao lâu yêu Người tận tủy xương

Tiếng khóc đây là tất cả can trường

Thấy Người thật là bát cơm miếng bánh

Người gắn với chúng con trong vận mệnh

Về phần văn xuôi.Phan Khôi có bài Một vị học giả mác-xít thiên tài. Trước khi viết kỹ về cuốn Chủ nghĩa Mác và vấn đề ngôn ngữ Phan Khôi có đoạn dạo đầu ngắn:Đối với cái chết của Đại nguyên soái Stalin vấn đề đề ra trước mắt những người đang sống là: Chúng ta phải học tập Stalin học tập đạo đức cách mạng và trí tuệ của ông được cả càng hay không thì được phần nào cũng hay phần ấy đó là một đảm bảo vững chắc cho cuộc thắng lợi của chủ nghĩa xã hội của Chủ nghĩa tân dân chủ.Lê Đạt thì xuất hiện như một phóng viên ghi lại không khí một nhà máy trong rừng khi nghe tin Stalin mất. Bài viết khoảng 3.000 chữ này kể chuyện cái chết của Stalin đã gợi lên niềm xúc động to lớn từ đó đánh thức tinh thần lao động sáng tạo của cả một tập thể công nhân gang thép.Xin phép mở một dấu ngoặc.Ngoài các bài Liễu Bài thơ tình ở Hàng Châu Tế Hanh còn có bài thơ ngắn sau đây viết trong đợt thăm Trung quốc 1962. Tôi vẫn thường nhẩm lại mỗi khi nhớ tới đời sống tinh thần của chúng tôi những năm 1965 về trước.

Hồ Nam xe chạy không dừng bước

Dãy núi cao liền dãy núi cao

Quê hương lãnh tụ mây thêu nắng

Thấy mặt trời lên nhớ bác Mao

Tôi muốn thầm nói với Tế Hanh: Anh không việc gì phải xấu hổ cả. Hồi ấy bao nhiêu người nghĩ thế chứ đâu phải riêng anh!Trở lại chuyện Tố Hữu.Nếu có ai hỏi tôi thích bài nào của Tố Hữu nhất tôi sẽ nói rằng đó là cụm mấy bài ông làm hồi đi tù in trong phần Xiềng xích của tập Từ ấy.Bài Nhớ đồng

Gì sâu bằng những trưa thương nhớ

Hiu quạnh bên trong một tiếng hò

Bài Tiếng hát đi đầy

Hỡi những anh đầu đi trước đó

Biết chăng còn lắm bạn đi đầy

Những bài thơ này có cái giọng mà sau này không bao giờ Tố Hữu có nữa. Nhà thơ bơ vơ trong cảnh đơn độc ở núi rừng. Phải làm thơ phải lấy thơ để tự khẳng định thơ cất lên không để cho ai mà trước tiên để cho mình .Những bài thơ viết khi người ta không biết mình sẽ sống hay chết như thế này tôi còn gặp một lần nữa trong thơ VN về sau đó là tập Ánh sáng và phù sa. Khi soạn tập thơ (1960) Chế Lan Viên chưa chuyển sang giai đoạn lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa như Xuân Sách sẽ viết .Sinh thời Tố Hữu hay nói đại ý hãy coi ông là nhà cách mạng sau đó mới là nhà thơ.Như thế tức là ông cũng đã biết chỗ đứng của mình trong lịch sử.Có điều không phải luôn luôn người ta làm được đúng như những điều người ta tự xác định.Là một người hết sức nhạy cảm và sẵn có cả chất mệ của quê hương ông thừa biết nhiều khi dân văn nghệ ca ngợi thơ ông vì ông là quan chức phụ trách người ta nắm sinh mệnh của người ta.Song nếu đủ sáng suốt để từ chối những lời nịnh bợ thường trực thì ông đã không còn là ông nữa.Lẽ đời là vậy lúc được được quá cái đáng được thì lúc mất cũng mất quá cái đáng mất.Nhưng về phần chúng ta mỗi lần đả động đến ông tôi nghĩ nên phân biệt đang nói về ông như một quan chức cao cấp hay nói về ông như một nhà thơ.Khoảng năm 1973 Hà Nội có một triển lãm điêu khắc với ngôn ngữ khá hiện đại của Nguyễn Hải và Lê Công Thành. Chính Tố Hữu cũng rất thích — sang Hội nhà văn nghe ngóng về Nguyễn Khải báo cho tôi biết tin vui đó. Nhưng rồi hóa ra chúng tôi mừng hụt. Mấy vị to hơn tới xem cho là không được. Và người ta lại thấy Tố Hữu cho truyền đi nhận định không thể tìm tòi kiểu ấy mà hãy trở lại với thứ điêu khắc mô phỏng đời thường kiểu Trần Văn Lắm!

 

Tức là cũng như chúng ta Tố Hữu cũng có lúc phải làm ngược điều mình nghĩ.Trước đó năm 1965 Nguyễn Thành Long bị nạn với bút ký Cái gốc. Bài ký cũng chẳng có chuyện gì đen tối lắm chỉ tả phụ nữ trong chiến tranh quá nhếch nhác nên bị Đảng đoàn Hội phụ nữ kêu.Theo chỗ tôi nhớ lúc đầu Nguyễn Thành Long rất tự tin vì Tố Hữu đã nhắn xuống tỏ ý bênh “họ có Đảng đoàn thì mình cũng có Đảng đoàn chứ “( ý nói Đảng đoàn phụ nữ và Đảng đoàn văn nghệ– hai cấp tương đương nhau ). Thế nhưng bên phụ nữ kiện lên trên và cuối cùng văn nghệ thua Cái gốc chung số phận với Tình rừng.Nguyễn Khải kể khoảng năm 1963 có lần được dự một cuộc họp cùng bí thư tỉnh ủy các tỉnh đồng bằng do Tố Hữu chủ trì chắc là bàn về công tác tuyên huấn. Trong lúc nghe mọi người thảo luận bỗng Nguyễn Khải thấy Tố Hữu đang đi quanh thì dừng lại ghé vào tai mình nói nhỏ:– Chắc nhà văn nhìn cảnh này như một trò hề?!Rồi ông lảng ngay lên bàn chủ tịch tiếp tục lo nốt các việc đang làm dở.Cái lạ của các nhà văn sau 1945 là khi tính viết con người thời nay chỉ hay viết về nhân vật quần chúng công nông. Còn những người kéo quần chúng đi vẽ ra cái mẫu điển hình để quần chúng sống theo và nói chung chỉ có vai trò đơn giản là…lèo lái toàn bộ đời sống – những nhân vật quan chức nhân vật cán bộ kiểu ấy lại chả ai viết bao giờ.Tôi đã phác qua một vài nét về Tố Hữu hồi ở Việt Bắc trong ghi chép về Nguyễn Đình Nghi.Nhị Ca kể với tôi cái tình tiết sau đây: trong rừng cạnh cơ quan thường có những quán cà phê anh em hay ra đấy đấu láo. Đang vui thì Tố Hữu đến. Thế là mọi người không ai bảo ai rút lui hết. Chỉ còn một người bao giờ cũng ngồi với Tố Hữu đến cùng. Là Hoài Thanh.Cái công của Tố Hữu hồi ấy là giữ cho được anh em đi theo kháng chiến đến cùng không để họ trở về thành.Những năm chiến tranh thỉnh thoảng một số anh em viết trẻ chúng tôi cũng được gọi đi nghe Tố Hữu nói chuyện. Có một câu ông nói khiến tôi nhớ nhất và phải nói thực sợ nhất đó là cái ý ông bảo sang nước ngoài thấy đời sống họ lạnh lùng lắm về nước thấy đồng bào mình sống với nhau ấm cúng hơn hẳn.Ông cũng thường nói là nổi tiếng ở nước ngoài thì dễ nổi tiếng ở trong nước mới khó .Lại có lần khuyến khích lớp trẻ ông bảo phải biết đấu tranh cho chân lý khi cần phải cắn xé(!). May mà bọn tôi đã nghe nhiều về tính đồng bóng của ông nên chẳng mấy cảm động nhớ đâu hình như chính Xuân Quỳnh bảo rằng có mà ông cho ghè gẫy răng.Tố Hữu quản cán bộ cấp dưới thế nào? Nguyễn Khải nhận xét có vẻ như càng những người bất tài và có khuyết điểm ông lại càng thích dùng. Những ông A ông B từng bị Tố Hữu mắng như tát nước vào mặt lại rất vững vàng trong vị trí của mình. Vì ông thừa biết loại đó bảo thế nào họ cũng phải nghe.Bảo Định Giang người phụ trách Hội liên hiệp những năm ấy thường kể với mọi người ông Lành dọa sẽ lấy đầu nếu BĐG để một vài văn nghệ sĩ tiêu biểu lơ mơ ở Hà Nội rồi dính bom đạn.Một lần khoảng những năm trước 1980 tôi ngồi với Nguyễn Khải Xuân Sách cùng giở một số báo Tết. Khi ấy Tố Hữu đã đi phụ trách kinh tế nhưng các số báo tết vẫn có bài của ông. Nguyễn Khải sát hạch tôi:

– Thằng Nhàn hãy thử bình một câu xem nào.Tôi lúc đầu cũng chỉ biết nói như mọi người:

– Thế là được một nhà kinh tế mà mất một nhà thơ.Nguyễn Khải gạt phắt đi:

– Không được.Trong cơn bí tôi phụt ra một ý mà trước đó tôi không hề nghĩ:

– Người làm ra những bài thơ như thế này thì chắc làm kinh tế cũng không ra gì!

Bấy giờ Nguyễn Khải mới cười bảo ra tôi cũng bắt đầu biết rồi đấy.Kim Lân có lần rủ rỉ bảo tôi chính Tố Hữu đã kể với tác giả Vợ nhặt rằng hồi nhỏ ông mắc bệnh mộng du. Có lần chui lên cả bàn thờ họ mà làm một giấc ngủ trưaTố Hữu & một nền văn nghệ phục vụ cách mạng Bài viết trên Thể thao& văn hóa ngày Tố Hữu mất Viết lần đầu 12-2002Trước nay đã vậy mà vào dịp Tố Hữu qua đời cũng vậy tác giả Từ ấy thường được biết tới như một tiếng thơ hùng tráng nhà thơ mang tiếng nói của cách mạng người mà sinh thời mọi sáng tác được truyền tụng rộng rãi đến mức chưa một nhà thơ nào trong lịch sử dân tộc biết tới.Nhưng trên cái nền rộng rãi của lịch sử đất nước nửa cuối thế kỷ XX Tố Hữu còn nổi bật trong một vai trò lớn lao khác: ông chính là một thứ tổng công trình sư đảm nhiệm vai trò thiết kế một thứ tổng đạo diễn suốt đời gắn bó với mọi hoạt động của nền văn nghệ mới.Hà Nội đầu 1946. Cách mạng thành công đã được mấy tháng nhưng nhiều văn nghệ sĩ còn đứng ngoài một người như Nguyễn Tuân sau này cũng kể là ông còn “ ngủng ngoẳng chưa thật sự muốn theo Việt Minh “. Một lần nghe Hoài Thanh nói rằng có một nhà thơ cách mạng muốn gặp ông “ nắn gân “ bằng cách hẹn ngay ở Thuỷ Tạ Bờ Hồ ( lúc bấy giờ là một nơi ăn chơi phức tạp ! ). Nhưng nhà thơ kém Nguyễn Tuân đúng chục tuổi kia không ngán mà vẫn tới thuyết phục Nguyễn Tuân tham gia đoàn văn nghệ sĩ đi mặt trận. Nhà thơ đó là Tố Hữu.Hạ Hoà Phú Thọ mùa đông 1948. Hội văn nghệ Việt Nam đã được thành lập song còn lúng túng trong phương hướng sáng tác nói theo chữ của Xuân Diệu là các ông còn “ mơ màng tìm kiếm những sáng choang bóng lộn thơm phức tận đâu đâu…” Một lần trên mặt trận đưa về một bài thơ là bài Viếng bạn của Hoàng Lộc. Đọc xong Xuân Diệu phát biểu thành thật “ Chẳng thấy hay”. Lúc ấy có một nhà thơ khác “đã rất bầu bạn làm trạng sư cho bài thơ “. Theo chính lời kể của Xuân Diệu “ anh chăm chăm bình lại từng đoạn một giúp tôi cảm xúc cái tình cảm của bài thơ đặng cho tôi thành bà con rồi ruột thịt của nó. Từ đêm hôm ấy tôi vỡ lẽ ra dần dần dần chuyển cách thức ăn nếm của mình “. Nhà thơ đó cũng là Tố Hữu.Hai mẩu chuyện trên đây đã tóm tắt khá đầy đủ hai phương diện còn ít được nói tới trong đóng góp của Tố Hữu đối với lịch sử văn học. Đó là một mặt tập hợp đội ngũ sáng tác tổ chức họ thành một binh đoàn hùng mạnh trong lực lượng cách mạng; mặt khác dần dần từng chút một làm thay đổi cả cách hiểu cũ về văn học hình thành nên một cảm quan văn chương mới và thông qua các phương tiện truyền thông nhất là thông qua hệ thống nhà trường được phổ cập rộng rãi nhân rộng mãi nó ra biến nó thành cảm quan của thời đại.Những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp phát hiện cho người ta thấy hình ảnh một Tố Hữu như là một nhà cách mạng bẩm sinh : ông dám bắt đầu một công việc từ chỗ gần như chỉ có hai bàn tay trắng. Thành công của ông giữa núi rừng Việt Bắc là thu hút được những tên tuổi nổi tiếng (từng được xem như niềm tự hào của kháng chiến ) từ Ngô Tất Tố tới Phan Khôi từ Nguyễn Tuân tới Thế Lữ từ Hoài Thanh tới Đoàn Phú Tứ… trong một tổ chức gọn gàng là Hội văn nghệ quản lý họ lôi cuốn họ vào công việc cùng với họ ra báo dịch sách và đưa họ đi tham gia các chiến dịch cho đến ngày theo chân các đoàn quân về giải phóng thủ đô 10 / 1954.Mặc dù về sau còn được giao phó nhiều trọng trách khác trên các lĩnh vực tư tưởng và có khi cả kinh tế song không bao giờ Tố Hữu rời bỏ công tác văn nghệ mảnh đất đã giúp ông xây dựng sự nghiệp chính trị. Với ông những câu “ văn nghệ phục vụ chính trị “ hoặc “ văn nghệ cũng là một mặt trận “ không chỉ là khẩu hiệu mà là quan niệm có thể và cần phải được hiện thực hoá hàng ngày.Sau kháng chiến chống Pháp ông kiên định trong việc chỉ đạo từ vụ Nhân văn giai phẩm tới các cuộc chống xét lại cũng như giáo điều trước chiến tranh để rồi tiếp tục huy động một cách rất thành công sự đóng góp của giới văn nghệ trong những năm chống Mỹ.Tình thương mến tình nghĩa thuỷ chung… là những điều thường được ông nhắc lại nhiều hơn cả khi tiếp xúc với những con người làm việc trên lĩnh vực nhạy cảm này. Ông hiểu rất rõ chỗ mạnh chỗ yếu của họ. Khi nâng niu trân trọng lúc yêu cầu se sắt gắt gao ông biết cách làm cho mỗi người trong họ có được kết quả cụ thể trong công việc.Với sự nhạy cảm tuyệt vời của một nghệ sĩ ông hình thành được một đội ngũ những người cộng sự trung thành từ Nguyễn Đình Thi tới Chế Lan Viên từ Hà Xuân Trường tới Bảo Định Giang… và nhờ thế có tiếng nói quyết định trong các vấn đề trọng yếu của văn nghệ ngay cả khi đã quá bận bịu vì những công việc to lớn khác.Tinh thần cách mạng tinh thần sáng nghiệp sử ( khai phá một con đường đi mới dám làm những việc xưa nay chưa ai từng làm ) cũng được Tố Hữu quán xuyến trong khâu xây dựng một quan niệm mới về văn nghệ. Cách mạng cần động viên tinh thần chiến đấu của công nhân nông dân ? Thì ông lo đào tạo những người sáng tác xuất thân từ công nông và nhất là lo có những tác phẩm giản dị tự nhiên mà công nông có thể hiểu được. Những chuẩn mực của nền văn nghệ cũ tỏ ra không thích hợp với yêu cầu cấp bách của cách mạng ? Thì chúng phải bị gạt bỏ để thay thế bằng những chuẩn mực mới. Điểm xuất phát của những chuẩn mực vừa hình thành này là dễ làm nhiều người có thể làm dễ hiểu và không ai có thể hiểu sai bởi đây là một nền văn nghệ thuộc về nhân dân lao động.Câu chuyện về thị hiếu về cái gout mà trên đây Xuân Diệu đã kể nhân bài thơ Viếng bạn của Hoàng Lộc mang một tinh thần như vậy. Có thể nói Tố Hữu đã làm những việc này với một niềm tin kỳ lạ. Ông không truy tìm những công việc có ý nghĩa lý luận thuần tuý. Những đúc kết của ông là đơn giản thiết thực dễ kiểm tra dễ theo dõi xem nó đã được quán triệt đến đâu do đó nhanh chóng đi vào thực tiễn.Những chuẩn mực mới này cố nhiên cũng là điều được Tố Hữu theo đuổi trong sáng tác thơ ( một việc mà gần như không bao giờ ông có điều kiện dành toàn bộ công sức song cũng không bao giờ xao nhãng ). Ở đây có thể nói tới một sự gặp gỡ tự nhiên giữa kiểu tài năng thơ ở ông và những gì ông tin theo và muốn mọi người cùng tin theo.(Tôi vẫn nhớ một ý của Lê Đình Kỵ đánh giá Ba mươi năm đời ta có Đảng: Đó là một kiệt tác của thể diễn ca)*Một điều có thể chắc chắn chẳng những thơ Tố Hữu mãi mãi là bằng chứng của một thời đại trong văn nghệ mà cái cơ chế văn nghệ do ông thiết kế còn tồn tại dai dẳng và những tư tưởng lý luận của ông còn tiếp tục chi phối đời sống văn nghệ trong những năm sau khi ông đã qua đời. Chúng ta có thể chán nó chê trách nó muốn thoát khỏi nó nhưng không thể phủ nhận là đã có nó nó có lúc là một bộ phận trong gia tài tinh thần của mỗi người làm văn chương nghệ thuật thời nay.Theo nghĩa ấy tất cả chúng tôi không ít thì nhiều đều là trong bàn tay nhào nặn của Tố Hữu. Và đến lượt mình chính ông cũng chỉ là một công cụ của lịch sử.* *Những đoạn nhấn mạnh mới bổ sung 4-10-2010HAI BÀI THƠ TỐ HỮUSau đây là hai bài thơ Tố Hữu viết về Triều Tiên bọn học sinh cấp II ( trung học cơ sở ) chúng tôi được học trong chương trình chính khóa mấy năm 1956-57 ở Hà Nội nhưng lại không thấy in trong các tập thơ của tác giả. Tôi ghi theo trí nhớ nên có thể có khiếm khuyết mong được lượng thứ.

Em bé Triều Tiên

Em bé Triều Tiên ơi

Mẹ của em đâu rồi ?

Có ai đây mà hỏi

Giặc bốn bề lửa khói

Mẹ của em đấy ư ?

Cái thân trắng lắc lư

Đầu dây treo lủng lẳng

Cha của em đấy ư?

Cái đầu lâu rũ tóc

Máu chảy dài thân cọc

Không không phải em ơi

Mẹ của em đây rồi

Mẹ em đâyNgười dân công tải đạn

Mẹ em đây người nữ cứu thương

Cha em đây giữa chiến trường

Mặt đen khói đạn chặn đường giặc lui.

Anh Chí nguyệnCon Bác Mao đã đến

Anh đã đếnVới cha em giết hết loài man rợ

Cho mẹ em xây lại tổ mềm

Cho em sướng cho em ca múa

Trên đồng hoa bãi lúa

Nhịp sống vui muôn thuở của Triều Tiên

Bé em ơi giữa súng rền

Ngày mai tươi mát hát trên đất Triều!

Việt Nam – Triều Tiên

Việt Nam với Triều Tiên

Ta là hai anh emSinh đôi cùng một mẹ

Thương nhau từ thuở bé

Nay đều khỏe lớn lên

Việt Nam với Triều Tiên

Ta thành hai đồng chí

Ta thành hai anh hùng

Ta thành hai chiến lũy

Cùng bảo vệ hòa bình

Kim Nhật Thành—Hồ Chí Minh

Hai chúng ta là một

Qua Trung Hoa ta như liền khúc ruột

Với Liên xô ta chung một mái nhà

Bây giờ ta đến thăm ta

Nhìn nhau khóe mắt mầu da thân tình

Cây thông xanh Triều Tiên cháy xém

Thương cây tre Việt Nam giặc chém

Cây thông xanh nhựa chẩy ròng ròng

Thương cây tre đứt ruột đứt lòng

Nhưng chúng ta quyết không khuất phục

Chúng ta không một lúc cúi đầu

Chúng ta chiến đấu bên nhau

Tâm giao một tổ trước sau một đường

Ta quyết giữ quê hương Triều Việt

Cho chúng ta cho cả loài người

Quang vinh Việt Bắc Tháp Mười

Quang vinh Trường Bạch đỉnh đồi Thượng Cam

Triều Tiên với Việt Nam anh dũng

Đất nước ta dù im tiếng súng

Đường bạn còn đi tới Tế Châu

Đường chúng tôi còn tới Cà Mâu

Ta lại bước bên nhau lại bước

Như giông tố không thể nào ngăn được.

Bây giờ ta với ta đâyTriều Tiên với Việt Nam anh dũng

Hôm nay hãy hôn đôi bàn tay

Hôm nay hãy hôn đôi nòng súng

Giữ hòa bình Tổ quốc chúng ta

Và ngàn năm Triều Việt một nhà.


Theo Blog Vương Trí Nhàn

More...

BƯỞI VÀ BÒNG

By

MAI XUÂN DŨNG 19/10/2010

 

Bưởi vẫn còn mê? 

(Thương lắm miền Trung ơi)

 

Miền Trung bão lụt quen rồi?

Một năm mấy vụ gội trời lội sông

Mì tôm rau đắng cầm lòng

Lòng riêng Bưởi vẫn nhớ Bòng ngoài kia

Trót lòng đã miệng lời thề

Theo Bòng mấy chục cơn mê chửa tàn

Bây chừ vườn Bưởi tan hoang

Trách ai bỏ ngãi tham vàng mà thôi

Mặc dù cho Bưởi nổi trôi...

mxd

More...

MA HỔ NGƯỜI LUẬN BÀN THẾ SỰ

By

Mai xuân dũng 19/10/2010

 

Sách Huyền diệu có chép tryện rằng: Ngày nọ Người Hổ Ma vô tình gặp gỡ luận bàn thế sự.

Hổ nói: phàm trong giời đất sợ nhất kẻ thông minh. Cái sự khôn ngoan ấy làm thiện cũng được làm ác cũng được. Nói phải thì có lý nói trái biện bạch cũng thành phải. Ta là chúa sơn lâm mở mắt nhìn có kẻ vỡ mật gừ một tiếng muôn vật xa chạy cao bay vốn trước đây lông vàng tuyệt đẹp nay trở nên vằn vện xấu xa  phải chui rúc trong rừng sâu núi thẳm cũng do cái thông minh nó làm hại.

Ma bảo rằng: cái đáng sợ nhất là sự khiêm nhường. Lá dâu mềm mại yếu đuối đến như con tằm còn ăn được. Nước giải đàn bà là thứ tưởng chừng bỏ đi nhưng chữa được bệnh nan y. Những kẻ khiêm nhường giả ngây giả dại chỉ chờ nhau sơ sẩy xuất kì bất ý vụt roi dâu nhúng nước giải đàn bà ma vỡ bóng lìa dương hết chốn ăn mày hương khói. Khiêm nhường với giả trá lắm khi cũng tệ không cái nào kém cái nào.

Người chỉ nghe mủm mỉm không nói không rằng. Thấy vậy Ma với Hổ bèn giục Người luận bàn xem ý ra sao. Lúc ấy Người mới thủng thẳng mà rằng: Người chả sợ gì chỉ sợ Người thôi. Ma với Hổ cả cười cho rằng cùng đồng loại với nhau cớ gì phải sợ. Người đáp: Trong muôn một Con cùng cha mới tranh đất cát bạc tiền thừa tự. Gái chung chồng mới sinh ghen tuông thù oán. Kẻ làm quan ngầm hại nhau cũng vì tranh chức cùng trong Triều chính. Kẻ tranh lợi tất là lái buôn cùng một mối. Muốn bẫy chim phải dùng chim làm mồi. Muốn săn hươu tất dùng hươu làm bóng. Ma thi thoảng hại người. Hổ họa hoằn vồ người. Chỉ có đồng loại là giết nhau nhiều ức vạn bảo sao Người chỉ sợ Người thôi. Nghe vậy Hổ và Ma mới cho là phải.

Lời bàn:

Hổ và Ma luận bàn không phải đã sai nhưng nói một chỉ biết một còn Người nói một phải hiểu mười là vậy. Lại có khi nói vậy mà không phải như vậy. Ngẫm khi xưa thấy phường dệt làm ra nhiều vải nghĩ tất phải dùng vải may áo nên có kẻ buôn rõ nhiều khuy cài đẹp đẽ óng ánh muôn mầu. Về sau ế ẩm cho không đắt vì khi ấy Man vương truyền cho dân phải mặc áo vải khuy tết theo lối Bắc phương. Vậy là phường buôn khuy nghĩ một mà không biết mười Man vương thậm thụt đi lại với Bắc vương đâu phải để uống dăm chén mao đài ru? mà để lo việc nghìn vạn sau này cho tông miếu dòng họ.

Lại nói Tể tướng thời Man vương tên là Sùng Của hội quan bàn việc triều chính nói đông nói tây giữa hội đường hàng trăm văn võ bá quan ai cũng vỗ tay tán thưởng. Sùng Tể tướng lại cũng ý ấy nói nam nói bắc các quan thảy đều vỗ tay ca ngợi. Các phó tướng đồng thanh đứng lên hô Nhất trí nhất trí. Sùng Tể tướng về tư thất khóc hu hu. Thê thiếp thấy vậy an ủi mà rằng: “Tướng công chớ lo buồn mà sinh bệnh lỡ có mệnh hệ gì thì tiền của như non cao ai tiêu cho phúc lộc dồi dào ai hưởng. Lăng tẩm đền đài miếu mạo bỏ tiền ức vạn bạc vàng mới xây cất xong ai trông nom bây giờ”. Sùng tướng công bèn gượng dậy mà rằng: “Các ái khanh nhi nữ biết gì. Ta đang héo ruột thối gan. Làm Tể tướng những mong quần thần đa mưu túc trí biết khen điều ngay chê lời nghiêng bày mưu hay kế lạ hầu dẹp trong hòa ngoài. Trước ta chót đuổi Toàn Chi là mưu thần ngay thẳng giờ trong tay áo rặt kẻ khéo ăn khờ làm. Ngu dốt như ta sức học có dăm cân chữ trong bồ rỗng mà còn khá hơn lũ vô dụng kia thử hỏi thuyền chìm nước mất đến nơi ta còn thiết nỗi gì?”.

Các thê thiếp đêm ngày hầu bên gối còn không biết Sùng Tướng công khóc thật khóc giả thì thử hỏi ai biết ruột gan Tướng công ra sao? Việc Man vương hạ chiếu dùng khuy tết giống người đất Bắc Vương Sùng tể tướng lúc khóc khi cười tưởng vô hại ngẫm kĩ ra mới biết còn tệ hơn giết ức vạn người. Thật là thâm hiểm vô luân. Bảo làm sao mà Người sợ nhất Người đồng loại sợ nhất nhau chứ hổ ma còn hiền lành hơn muôn vạn lần.

Mai xuân dũng

More...

ĂN GÌ BỔ NẤY

By

mai xuân dũng 18/10/2010

Vào nhà hàng sang chọng ở Thủ đô khách chân yếu tay mềm cầm cuốn Menu phải bê cả hai tay đơn giản vì nó đã nặng lại to. Thực đơn có cỡ 200 món. Nghe đâu có nhà hàng thấy thiên hạ sùng con số 1000 nhân dịp kỷ niệm đại lễ vừa rồi cho in cuốn thực đơn 1000 món ăn 3 miền. (Nghĩ bụng bác bợm nhà ta vừa uống bia vừa nhẩn nha xem hết thực đơn có nhẽ đủ say khướt khỏi kêu món nào).Đấy là nói chơi biết vậy chỗ đó dành cho quan chức chứ bọn dân thường chỉ dám ngồi quán phủi cho nhẹ ví tiền. Nhưng mấy quán coi bộ dân dã thế thôi chứ mồi lạ nhậu quá hay. Thường thì là mấy món chân quê khoái khẩu đại loại như nầm nướng chân chó hầm thuốc bắc dây nướng than hoa đảm bảo lạ miệng đưa cay đệ nhất mà giá cả cũng phải chăng.

 

Hà nội có vài quán dây nướng nhưng quán Đường tàu tiếng tăm hơn cả. Gọi vậy vì quán nằm bên đường tàu dưới ngã tư Vọng. Bây giờ quán chuyển vào trong bãi cho rộng vì khách đông quá. Vì quán nằm bên hồ nên người ta còn gọi là quán dây hồ Phương Liệt.Thực khách ở đây tịnh không có đàn bà con gái. Toàn đực rựa với nhau. Bởi mồi “nhạy cảm” quá. Quán chỉ bán nhất vị trym nướng chị em ai dại gì đến ngồi đây cho mang tiếng. (Gói đem về thì…ăn vậy không chê).Thực ra ngoài món chủ đạo còn 4 món nữa: dồi sườn dạ dầy xiên tẩm ướp kĩ càng quạt than hoa vàng rộm nóng rẫy thơm nhức mũi ăn kèm rau thơm mùi ngò dấp cá hành củ chấm tương ớt pha gém chua. Đủ vị cay bùi béo vị ngon ngọt ngấm từ chân răng cho đến chân tóc. Đã vậy rượu ngang nút lá chuối êm đềm chỉ sau vài tuần rót đã đưa thực khách từ ven hồ lên chốn bồng lai. Các thi sỹ ở cấp con nhái lên thành con cóc. Còn thi tài thật sự thì cạn ba chai chuyển hệ từ thơ bút tre sang bút lông rất là lả lướt. Ngồi ven hồ ngắm tàn bàng đỏ lá mặc gió hồ mơn man với kẻ qua người lại thu dòng đời qua ly rượu ngang trong vắt thì chuyện thế tục nào có nghĩa gì?Nhiều người không đi sâu vào tìm hiểu thì món dây nướng hoặc các món khác cũng vậy biết cũng chỉ lơ mơ. Như món dây này nhé nhiều người cứ nhầm nó với món ngầu pín là món ăn Tàu. Nguyên liệu ngầu pín là trym bò tẩm ướp chủ yếu là ngũ vị hương còn dây nướng là trym heo. Gia vị khác hẳn. Ngoài muối tiêu nước mắm dầu ăn thì trong ngề mới biết nó thơm điếc mũi nhờ chao trắng mật ong. Nhậu đến đâu biết đến đó tuyệt ngon.Người ta hay nói “Ăn cơm Tàu ở nhà Tây lấy vợ Nhật”. Hai “món” đầu đã dùng thì thấy nhà Tây đúng là nhất thật. Món ăn Tàu: không dám chê nhưng nói thật không để đâu cho hết ngấy vì món nào cũng lắm dầu quá mà gia vị lại không hợp. Có lẽ món ăn Tàu nó nổi tiếng do giới hủ nho cứ thổi thốc lên chăng. Cái sự hoành tráng chắc gì đã hay. Lịch sử có chuyện dân Mãn châu thôn tính Trung Hoa trước đây người Hán bị phân biệt đối xử và coi rẻ. Khang Hy vua nhà Thanh muốn giải quyết tranh chấp bằng cách tổ chức một đại tiệc tại Tử cấm thành do đầu bếp của Mãn và Hán cùng thực hiện. Bữa tiệc kéo dài ba ngày ba đêm người Tàu gọi là Mãn Hán toàn tịch với 320 món trong đó có món ngầu pín xối mỡ. Nghe đâu hồi 1973 Tổng thống Ních sơn sang thăm Trung Hoa cũng đã được Mao và Chu Ân Lai cho xơi món này (Nhưng không biết Mao có giới thiệu rõ với Ních đó là trym bò không?).

 

Món này lâu lâu ăn cũng tạm tạm nhưng thua dây nướng thấy rõ. Sang Tầu đi ăn nhà hàng khách sạn một tuần chỉ mong về nhà cho mau. Tối ngồi nhà ăn bát cơm với rau muống chấm tương hoặc chấm nước mắm chanh ớt đập nhánh tỏi kèm quả cà pháo thì nhất. Ăn xong húp bát nước rau đánh sấu xanh thấy sướng nhất trần đời.

  

Món vợ Nhật thì không biết thế nào. Chỉ nghe các cụ kể mấy anh “Akuto sằng” đi làm về cô vợ cởi giầy rửa chân thì thấy nó mất rân chủ quá. Nước mình là nước rân chủ Ô sin nó cưỡi lên cổ mấy chục năm quen rồi nên cứ nghĩ đến chuyện để vợ nó cung phụng quá thể như thế đâm ra chưa thử đã thấy…mất sướng.Quay lại món dây nướng. Thịt nướng nó hợp than hoa quá chừng đi. Tuy biết rằng nếu nướng thịt quạt than từ lúc thịt sống cho đến khi lên đĩa thì quá tuyệt nhưng khách đông làm sao kịp đủ cho bán hàng. Vậy nên người ta phải chiên chín đến bảy phần sau đó mới đem ra lò để quạt than. Kể cả đĩa dây cũng có độn đến phân nửa là gân. Cứ gạt ra xem kĩ biết ngay miếng dây ở giữa có lỗ (thì nó là trym mà lại) còn gân thì đặc nguyên. Không sao. Đã nói phải nói cho có ngọn có nguồn thôi chứ chuyện pha phách đấu chác đâu chả có. Ví như thành ngữ có câu “treo đầu dê bán thịt chó” chẳng hạn. Bỏ qua cái ý nói về chuyện giả trá lọc lừa. Ta chỉ nói về khía cạnh thực phẩm như vậy thành ngữ có ý khẳng định thịt dê hơn hẳn thịt chó. Thật ra thịt chó chắc gì đã kém cạnh thịt dê kể cả về hương vị cũng như hàm lượng dinh dưỡng. Có lần hỏi đầu bếp Tàu về món chân chó tiềm thuốc bắc chú khách bảo: “ Sư phò của ngộ truyền cho làm món này. Ông bảo món này bổ dưỡng lắm. Con dê bị sói đuổi nó chạy một phút 200 bước nhưng con chó đi săn thỏ một phút chạy được 300 bước. Vậy cái chân con chó quý lắm tốt lắm hay hơn con dê nhiều chứ”. He he chưa biết chừng rồi đây thành ngữ sẽ đảo là “Treo đầu chó bán thịt dê” cho coi.

Món dây nướng nên dùng với rượu quê ngon thì tuyệt hơn là dùng với bia. Trước đây có thời cỗ bàn hễ chơi sang là phải có bia. Có lẽ nó cũng là cái chuyện xu thời lụy thế mà thôi. Rượu nó có cái tao nhã của nó. Xưa cụ Nguyễn Công trứ viết: “Thảnh thơi thơ túi rượu bầu”. Còn danh sỹ Tản đà:

Trăm năm thơ túi rượu vò

nghìn năm thi sỹ tửu đồ là ai

Thời bây giờ có bác Nguyễn trọng Tạo làm thơ về rượu có hai câu bất hủ:

Sông Hương hóa rượu ta đến uống

Ta tỉnh đền đài ngả nghiêng say

Thật tình nói chuyện ăn uống (người ta lịch sự gọi là ẩm thưc) rất ngại. Như Phùng Quán lúc sinh thời bảo rằng: “Tôi có quyền gì được no hơn nhân dântôi một miếng ăn ?” nghe rất đau xót. Nhất là khi dân mình còn thiếu đói. Chưa kể miền Trung lũ lụt triền miên nhiều người đói quá ăn cả trâu chết tránh nước lũ vào hang núi sống như người nguyên thủy. Lúc này nói chuyện ăn uống mãi sao đành.Lại nói việc vừa rồi Trung Quốc nó bắt giam ngư phủ Việt nam khi đang hành nghề trên biển của ta lại bắt giam ngay trên đảo Hoàng sa là nhà của ta mà nhà nước ta còn phải giao thiệp hỏi nó mới đau. Nhưng dù sao việc 9 ngư dân ta còn sống và đã liên lạc được với đất liền cũng là sự mừng vui để “thả lỏng” một chút mà tán chuyện nhậu đổi gió đổi máy nhể ?

mai xuân dũng

More...

BỖNG DƯNG THẤY AI CŨNG MUỐN ÔM HÔN

By

mai xuân dũng 16/10/2010.

TIN VUI TỪ BÁO TUỔI TRẺ ONLINE: ĐÃ CÓ TIN TỐT LÀNH VỀ 9 NGƯ DÂN QUẢNG NGÃI ! XIN CHÚC MỪNG VÀ HOAN HÔ BÁO TUỔI TRẺ ONLINE!

BỖNG DƯNG NHÌN THẤY AI CŨNG ĐÁNG YÊU THẤY AI CŨNG MUỐN ÔM HÔN ! 

Quảng Ngãi: Đã có thông tin về 9 ngư dânTTO - Hồi 13 giờ 15 phút chiều nay 16-10 9 ngư dân Lý Sơn trên con tàu QNg 66478 TS của thuyền trưởng Mai Phụng Lưu (thôn Tây An Hải Lý Sơn) sau nhiều ngày mất liên lạc trên biển đã kết nối thông tin về với gia đình.Nhận tin vui từ đầu thôn Tây đến cuối đảo Lý Sơn người dân thở phào nhẹ nhỏm.Bà Phạm Thị Lên (65 tuổi mẹ ruột của thuyền trưởng Mai Phụng Lưu) và bà Phạm Thị Lan (vợ của thuyền trưởng Mai Phụng Lưu) không kìm được cảm xúc khi nhận được tin chồng con gọi từ đảo xa về - Ảnh: Đoàn Cường Đảo nhỏ xôn xaoSau gần một tuần chờ đợi trưa nay 16-10 như mọi ngày chúng tôi tìm đến gia đình chị Lan để chờ tin tức. Vừa đến ngõ chị đã nức nở báo tin: “Chú ơi! Có tin anh Lưu rồi! Con Huệ mới điện về nhà đó. Chú điện cho Huệ đi…”.Trong nhà bà Phạm Thị Lên (65 tuổi) khóc ngất khi nghe tin con trai và 3 đứa cháu của mình còn sống. “Tui mừng quá chú ơi! Mừng phát run. Mấy ngày nay tôi tưởng mình không còn gặp lại con cháu mình. Lạy ơn trên nhà tôi còn phúc đức…”.Bà Lan tíu tít điện thoại điện cho các gia đình có thân nhân đi trên tàu ông Mai Phụng Lưu để báo tin. Giọng bà Lan vui mừng hơn bao giờ hết. Sau khi điện thoại cho thân nhân các gia đình bà Lan lập tức gọi điện cho đại úy Lê Văn Sự - trạm trưởng trạm biên phòng cầu cảng Lý Sơn để báo tin. “Chú Sự nhờ chú thông báo với các cơ quan chức năng với tỉnh Trung ương để giúp gia đình tôi nghe chú!” - Bà Lan dặn dò.Để xác minh lại thông tin một lần nữa chúng tôi lập tức liên lạc với Mai Thị Huệ con gái anh Lưu đang làm việc tại quận 12 TP.HCM. Qua điện thoại Huệ xác nhận đã nghe giọng nói của ba mình điện thoại về cho Huệ để báo tin cho gia đình được rõ.Huệ cho biết trong điện thoại anh Lưu cho hay chiếu tàu QNg 66478 TS của anh bị chết máy trôi dạt trên biển nhiều ngày. Tất cả lương thực thực phẩm nước uống cũng như dầu chạy máy đều cạn kiệt. 9 thuyền viên trên tàu buộc phải dùng chăn mùng căng lên làm những cánh buồm để điều khiển con tàu.Đến trưa nay được tàu hải quân của Trung Quốc đi tuần cứu. Hiện tại tàu QNg 66478TS đang được tàu Trung Quốc kéo về neo đậu tại đảo Phú Lâm (thuộc quần đảo Hoàng Sa - Việt Nam). Ông Lưu đã nhờ điện thoại của hải quân Trung Quốc liên lạc với con gái báo tin cho gia đình để nhờ các cơ quan chức năng Việt Nam cứu giúp. Ông Lưu cũng cho biết hiện tại sức khỏe của 9 thuyền viên vẫn khỏe mạnh và an toàn.Con tôi sống thiệt hả chú?Khi nhận được điện thoại báo tin đã bắt được liên lạc với tàu QNg-66478 bà Võ Thị Tươi (42 tuổi mẹ của thuyền viên Bùi Văn Hải) đứng sững người mất mấy phút. Sau đó bà mới trấn tĩnh lại và liên hồi hỏi: “Có thiệt không chú? Chính xác không chú? Tất cả khoẻ mạnh hết phải không? Nhờ trời”.Như nhận ra điều gì đó bà Tươi lại lo lắng: “Giờ làm sao đưa tàu ra sớm để cứu được. Còn trên biển ngày nào thì tui còn lo lắm”.Con trai của bà Tươi năm nay mới tròn 20 tuổi. Ngày Hải lên đường ra khơi thì được tin vợ đã có bầu 2 tháng trước lúc đi anh còn dặn dò vợ: “Đi chuyến này về để có tiền mà chuẩn bị đón chào đời nữa chớ”. Từ ngày nhận được tin Hải bị bắt rồi thả ra nhưng mất tích trên biển chị Mai Thị Huệ (vợ Hải) hằng đêm ôm bụng bầu và khóc lịm đi.Trẻ em đảo Lý Sơn đang ngóng cha ông từ đảo xa - Ảnh: Đoàn CườngSuốt mấy ngày dắt díu con xuống nhà bà Tươi để cùng nghe tin tức về tàu QNg-66478 chị Phạm Thị Lành (vợ của thuyền viên Bùi Văn Minh) cũng lặng người khi nhận được tin chồng vẫn khoẻ mạnh và an toàn. Chị Lành không nói nỗi nên lời chỉ biết ôm đứa con gái 1 tuổi vào lòng rồi kéo đứa con thứ 2 mới 5 tuổi siết chặt vào người.Ngay khi nhận được tin nhiều người dân ở xã An Hải và cả huyện đảo Lý Sơn đã vui mừng khôn xiết và kéo đến chúc mừng những thuyền viên đi trên tàu QNg-66478 của thuyền trưởng Mai Phụng Lưu.Đảo Phú Lâm (khoanh đỏ) thuộc quần đảo Hoàng Sa Việt Nam nơi 9 ngư dân đang trú nạnPhó chủ tich huyện Lý Sơn Trần Ngọc Nguyên cho biết: Huyện đã chính thức nhận được thông tin từ gia đình về việc 9 ngư dân còn sống và khỏe mạnh. “Chúng tôi vui mừng và thở phào nhẹ nhõm khi nghe tin này” - ông Nguyên hớn hở.Cũng theo ông Nguyên thì dù nhận được thông tin nhưng ông cũng phải kiểm chứng lại mọi thứ. “Trước mắt là báo cho chính quyền tỉnh Bộ Ngoại giao để xác minh từ phía Trung Quốc có chính xác là đã cứu được 9 ngư dân mình hay chưa” - ông Nguyên nói.TẤN VŨ - ĐOÀN CƯỜNGTheo ông Bùi Trường Xuân - cán bộ phụ trách thủy sản xã An Hải ngư dân Mai Phụng Lưu bị Trung Quốc bắt lần này là lần thứ ba.Tháng 1-2009 trong khi hành nghề lặn ở vùng biển quần đảo Hoàng Sa ngư dân Mai Phụng Lưu bị Trung Quốc tịch thu chiếc tàu đánh cá mang số hiệu QNg-66514-TS cùng toàn bộ ngư cụ trị giá khoảng 700 triệu đồng.Trở về nhà ông Lưu chạy vạy vay mượn mua chiếc tàu đánh cá QNg-66478-TS thì đến tháng 4-2010 lại bị Trung Quốc bắt thu giữ toàn bộ ngư cụ máy móc trên tàu trị giá hơn 100 triệu đồng sau đó thả chiếc tàu cùng 11 ngư dân trở về địa phương.Ông Lưu đành phải vay mượn thêm tiền của bà con chòm xóm mua sắm máy móc ngư cụ và đưa tàu ra khơi. Nhưng ngày 11-9 trong khi hành nghề ở ngư trường quần đảo Hoàng Sa tàu của ông Lưu lại bị Trung Quốc bắt.Từ ngày ông Lưu bị bắt cuộc sống của gia đình ông gặp nhiều khó khăn.Bà Phạm Thị Lan (43 tuổi) vợ ông Lưu cho biết ngoài ông Lưu còn có hai con trai là Mai Chí Tâm (20 tuổi) Mai Văn Hổ (18 tuổi) và con rể Bùi Văn Hải cũng bị bắt trên tàu này.Sau khi bị Trung Quốc bắt ông Lưu có điện thoại về báo tin nhưng sau đó không còn liên lạc được nữa.Cách đây hai ngày có điện thoại từ Trung Quốc báo cho ông Lưu gặp bà nhưng khi bà cầm máy thì chỉ có tiếng người nói bằng tiếng Việt giọng lơ lớ bảo nộp phạt 70.000 nhân dân tệ mới được thả về.Theo bà Lan cuộc sống gia đình rất khó khăn bà phải đi làm thuê nuôi con gái út Mai Thị Thư học lớp 10.Nhà có hơn 3 sào tỏi nhưng không có tiền mua giống bà con chòm xóm thấy vậy mỗi người cho ít giống trồng được 2 sào còn 1 sào cho thuê để trừ bớt nợ. Cháu Thư thấy nhà khổ quá nên đã nghỉ học theo một người quen vào TP.HCM phụ bán phở cách đây một tuần.Diễn biến sự kiệnNgày 11-9-2010 tàu cá QNg-66478-TS của ngư dân Mai Phụng Lưu ở thôn Tây xã An Hải bị Trung Quốc bắt giữ. Trên tàu có chín ngư dân hành nghề lặn ở khu vực quần đảo Hoàng Sa. Huyện Lý Sơn đã báo cáo tỉnh sau đó UBND tỉnh có công văn đề nghị Bộ Ngoại giao can thiệp nhưng phía Trung Quốc vẫn không trả tàu.Ngày 12-10 người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga cho biết tàu cá QNg-66478 TS và chín ngư dân Việt Nam "đã được thả chiều 11-10-2010. Dự kiến tàu cá và chín ngư dân nêu trên sẽ về đến nhà trong tối 12-10”. Tuy nhiên đến 23g ngày 12-10 các ngư dân vẫn bặt vô âm tín.Đến 19g ngày 13-10 mọi thông tin liên lạc giữa đất liền và 9 ngư dân trên tàu QNg 66478 TS vẫn bị cắt đứt.Đến 22g30 ngày 14-10 chính quyền huyện đảo Lý Sơn và người nhà các ngư dân trên tàu cá QNg 66478 TS vẫn chưa liên lạc được với họ.13g15 ngày 15-10 hai người bán quán dọc bờ biển huyện đảo Lý Sơn la lớn: tàu về tàu về. Người dân đổ nhanh ra bờ biển. Phóng viên của Tuổi trẻ đã thuê ngay thúng chai lắc ra tiếp cận chiếc tàu đang cập cảng. Nhưng đó không phải là QNg 66478 TS...Đến 0g ngày 16-10 số phận 9 ngư dân Lý Sơn trên tàu cá QNg-66478 TS được Trung Quốc thả về mờ mịt.Lúc 12g45 ngày 16-10-2010 đất liền đã bắt được liên lạc với thuyền trưởng Mai Phụng Lưu và những ngư dân Lý Sơn trên tàu QNg-66478. Tin từ con gái ông Lưu cho biết ông và các ngư dân đang trú tại đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa (Việt Nam).

More...