BỖNG DƯNG MUỐN CHỬI

By

Mai xuân dũng 16/10/2010

 

Photo Net Trông ngóng tin chồng con 

Đang ngồi cửa nhà bỗng dưng muốn…chửi quá đi mất. Mặc dù biết chửi là hành vi chết đói văn hóa mặc dù biết sự chửi là dấu hiệu bất lực toàn phần.Thấy vẻ mặt ngầu ngầu vợ đưa chồng cái máy đo huyết áp giọng cực kì Điêu thuyền: Nào đưa tay trái đây để xem nào không khéo huyết áp lại lên rồi. Đang giao mùa tiết Giời độc lắm không giữ gìn ốm ngay.Mịa vợ là sư tử nhưng lại cầm tinh con cáo (mèo zừ hóa cáo ) nên nguy cơ cao gấp đôi cho chồng nếu là chồng cầm tinh con vịt. Hôm nay là ngày đầu uýc ken nên việc dễ dãi ân cần điều là thường thấy của các vợ khôn. Riêng cái vụ cầm tay đo huyết áp đã là một thông điệp quá rõ: “đừng bí bơ lượn lờ. Hai ngày cấm trại rõ chửa”.Tiền nhân dạy chả bỏ đi câu nào. Lạt mềm buộc chặt. Ôi thôi các bác cạ bia ơi hôm nay thì…đường ai ai cứ đi đừng về bên quán nọ để mặc tôi với…vợ…

Lúc trước bỗng dưng muốn chửi nhưng chưa chửi nhưng bây giờ thì phải chửi thật. Bá ngọ thằng Bá Kiến bá ngọ thằng Chí phèo bá ngọ thằng tay sai của Chí phèo. Ai đời sống giữ thời đại thông tin thế này mà muốn mua một tờ báo chính thống loại hàng đầu như báo Nhân dân-cơ quan ngôn luận của Đảng cộng sản Việt nam mà không mua được có tức không cơ chứ.Hỏi thằng bé bán báo dạo đi qua cửa:

- Cho chú tờ Nhân dân. Nó nhìn mình như ca ve nhìn Hai lúa:

- Không có

- Cho tờ Quân đội nhân dân vậy.

Thằng bán báo dạo ngó mình một phát rồi bỏ đi. Điên.Mấy cha nhà thầu thi công điện ngồi xế cửa đang trà lá quay sang “bác cứ chơi khó mấy đứa bán báo nhập Nhân dân với Quân đội để bán cho ma nó mua à. Nói thật với bác ba chục năm ngồi hàng nước em chưa thấy ai mua mấy tờ ấy. Không tin bác xem sạp báo cả nước có hai tờ ý bác chặt đầu em đi”.

Khổ. Mấy chú này không biết hàng ngày mình ở cơ quan đọc báo chùa chứ có mua bao giờ đâu mà biết chẳng qua là ngày nghỉ ở nhà lại rớt Nét mới phải mua lại cũng muốn biết mấy tờ báo đầu não của đảng nhà nước có đăng tin gì về số phận 9 ngư dân ta bị Trung Quốc bắt bớ nói là đã thả ra suốt cả tuần nay giờ vẫn biệt vô âm tín. Bực mình.

  Sang hàng xóm lướt web nhờ.Cổng đảng chính phủ điện tử không thấy đề cập gì số phận của ngư dân may có Tuổi trẻ online đưa tin: Đối với việc tìm kiếm cứu nạn của các cơ quan trong nước Bộ Ngoại giao cho biết từ chiều 14-10 Ủy ban quốc gia Tìm kiếm cứu nạn VN đã đề nghị Bộ tư lệnh bộ đội biên phòng thông báo cho biên phòng các tỉnh thành ven biển và ngư dân VN đang hoạt động trên biển Đông phối hợp tìm kiếm tàu và các ngư dân. Tiếp đó ngày 15-10 Ủy ban quốc gia Tìm kiếm cứu nạn đã phát thông báo tìm kiếm cứu nạn hàng hải về tàu cá QNg-66478 TS nhưng đến 18g cùng ngày vẫn chưa liên lạc được với tàu và các ngư dân. Tuy nhiên trong ngày 15/10. Pv Tuổi trẻ nhiều lần liên lạc với trung tướng Trần Quang Khuê-phó chủ tịc thường trực Ủy ban tìm kiếm cứu nạn quốc gia và ông Phạm Hoài Giang-chánh văn phòng Ủy ban-đẻ tìm hiểu nhưng cả hai vị đều từ chối trả lời với lý do bận họp (?)

Hôm nay 16/10 rồi vẫn thế thôi. Chẳng thằng nào thèm ngó đến dân. Báo chí cũng lờ đi.Bá ngọ thằng Bá Kiến bá ngọ mấy trăm thằng Chí.

Mai xuân dũng

More...

MẤT TRINH THÌ ĐÃ SAO NÀO ?

By

mai xuân dũng 14/10/2010.

Photo Net 

Hà Linh Go Hye Sun mất trinh đúng vào lần kỉ niệm sinh nhật lần thứ 17 của nó. Go có phiền muộn vì sự ấy hay không thì ngoài ông Trời ra chỉ mình nó biết. Đó là bí mật riêng Go nghĩ sẽ mang theo đến hết cuộc đời.

Lý lịch của Go chẳng đặc biệt lắm. Những người bắt hình dong nó thường không giấu được vẻ ghen tức - đó là những cô gái đồng lứa và các bà già ngồi lê đôi mách chuyên bán dưa lê mà ta thường thấy ở khắp phố phường. Trong số đó phải kể thêm một số chị ăn vận đồng phục văn phòng sang trọng dễ bắt gặp ở nhà hàng búp phê hay quán cà phê máy lạnh sang trọng. Các chị bấm nhau kín đáo liếc về phía Go thì thào: “Này này xem kìa con ca ve kìa cái đít cong tớn như ong bầu thế kia có mà đĩ tung giời khiếp quá đi mất !”

Thì có ai bảo sao. Cái vòng ba ý mới đúng là thế mạnh của nó. Tiền nhân khả kính chả dạy rằng: “To mông rộng háng ngực nở bụng thon mắt tròn môi đỏ” là gì. To mông là đệ nhất ưu điểm của đàn bà con gái trong số “lục mục điểm loại chí mĩ nhân” mà lại. Không những đã nở nó còn cong xuất sắc thế cơ chứ. Con gái mông thẳng tuột trước sau như một thì chả hóa ra là cá rô đực à.Có lẽ Go đã được phụ mẫu khéo nặn lại còn được ông Giời a dua a tòng ban thêm vẻ thông tuệ nên nó mới xinh đẹp đến thế. Mà thôi nếu miêu tả kĩ quá sẽ có kẻ không may xem cái entry này liệt người viết vào hạng “Tứ nhân bang văn hóa” giống chị Lê Kiều Như thì khốn…nạn. Chỉ ngắn gọn: nhan sắc Go tuyệt quá.

Nhưng các chị mặc đồng phục sang trọng nọ tự tiện dán cho Go nhãn Cave là hơi thiếu tính biện chứng. Go không làm cave. Nghĩa là nó không kiếm tiền ở các hộp đêm vũ trường hay các nhà hàng “Ka ra ô kìa”. Nó có việc làm tử tế tuy rằng công việc ở đó rất mong manh. Trong tiếng Việt tử tế chỉ cung cách đàng hoàng cẩn thận chu đáo của người nào đó. Còn tiếng Tàu “tử” nghĩa là con “tế” nghĩa là sợi nhỏ mong manh. Làm công việc của một promotion girl quả thật mong manh vô cùng như cái bác cao quý nào đó không nhớ tên gọi là “như người đi trên dây” vậy.Biết làm sao được. Bố bị bắt đi tù vì cờ bạc khi Go lên ba. Đến khi Go lên năm bố lại bị bắt lần thứ hai vì bán dạo ma túy tổng hợp. Những kẻ đi tù học hỏi được rất nhiều điều hay nhẽ phải trong thời gian cải tạo tư tưởng nên khi bị bắt lần thứ hai thường là phạm vào những tội to gấp mười lần phạm tội đầu tiên. Có vẻ những “biện chứng” này hữu ích cho các sinh viên luật khoa mà trong tương lai sẽ trở thành các ông Tòa.

Để kiếm tiền nuôi hai chị em Go và lo chuyện học hành cũng như trăm thứ bà rằn khác trên cõi nhân gian này mẹ nó thi thoảng phải lén lút bán đi chút danh tiết đàn bà là cái vốn để đời. Thường thôi. Chuyện này cũng nhàm như phim Hàn Quốc vậy. Biết mà chả ai dám lên án mẹ nó. Chẳng ai có quyền lên án mẹ nó. Mẹ nó chẳng lên án ai thì thôi. Gái Việt đi bán danh tiết đầy ra và đến nay đã trở nên Thương hiệu Việt trên trường quốc tế mà có ai xấu hổ đâu có ai dám lên án những kẻ gây nên cơn cớ này đâu? Vậy nên mất trinh thì đã làm sao? Bán trinh thì đã là gì? Khối kẻ bán cả tiền đồ dân tộc vẫn được tung hô vạn tuế kia kìa có nhìn thấy không? Mẹ kiếp.Thế nên Go cũng chả trách mấy chị làm văn phòng kia nỡ miệt thị nó. Các chị cũng đáng thương lắm. Ví thử các chị ở vào hoàn cảnh ít may mắn như nó ruộng chẳng có mà cày cấy bão lụt triền miên thì các chị có khi còn tệ hơn nhiều. Các chị cũng là những kẻ bị bịt mắt bắt dê thôi. Các chị cứ tưởng mình cao giá lắm. Thường thôi.Hôm nay Go cặp kè vào quán cà phê sang nhất nhì Thủ đô cùng với một gã muối tiêu. Những gã đầu muối rất bạo tiêu. Họ thành đạt. Họ thành về Danh đạt về Tiền. Vậy bạo tiêu là phải. Các bố này nếu không ngang chức anh Tô Bắc Giang thì cũng sấp ngửa cỡ Bùi Tiến Dũng pê mập ú. Các bố quen chơi quá đi rồi nên có gì mà nghiệng ngùng khi cặp kè với gái bằng tuổi cháu nội đến chỗ ăn chơi đàn sáo đông người. Hơn nữa nói cho công bằng nhé Go quá đẹp lại ăn vận đúng điệu tác phong tự tin đĩnh đạc đi cùng các bố đến các văn phòng đại diện nước ngoài nếu không ghen lồng lên để rồi nói xấu như mấy chị kia thì người ta phải đoán Go là thư ký riêng đi với sếp lớn lo việc phát ngôn.

Phải nói rõ lại là Go không phải cá biệt. Ở Hà đô nghìn tuổi bây giờ những em gần được như nó có mà chật đường. (Các bác vịt kìu ơi mau mau về nước nhé về với chùm khế ngọt nhé đến ngay Thủ đô mà tận hưởng gió Giời…ơi). Nói thế này trộm vía các pác phụ trách ngành văn hóa tuyên truyền phổng mũi to bằng cái…bao cao su người ta bơm khí nhẹ cho bay đầy sân Mĩ đình ngày song thập vừa rồi. Đấy nhờ ơn giời biển nhờ kinh té phát triển nhờ định hướng tiên tiến mà nhân dân cơm no ấm cật dậm dật tứ phương đấy. Còn muốn gì hử mấy ông trí thức giở rói phản biện kia? Không được ăn thì đạp đổ phải không. Hử ? (!)Go quen cặp kè với các ông bố muối tiêu lâu nay nên thấy cũng chả có gì mà nghiệng. Cái gì làm nhiều cũng quen quen nhiều thành phong cách. Bây giờ phong cách của Go là thời thượng. Chỉ mấy đứa ra giàng chưa vỡ bụng cứt mới đi cặp với mấy thằng ranh miệng còn hôi tí mẹ. Ra đường nổi tiếng ăn chơi về nhà bám váy mẹ ơi cho con tiền. Bọn nhóc tì i ti sắc tí con nhà quan chức hoặc có bố mẹ làm sân sau cho mấy ông lớn nên tiền như cỏ rác. Khổ nỗi các chú ngửa tay mãi cũng ngại lại phụ thuộc nên teen già zơ không thèm “bắt”. Nói chuyện với chúng cũng chán. Bởi đơn giản chúng có học hành tử tế gì đâu mà biết lời vàng ý kim cương. Sẵn tiền bố mẹ cướp được của thiên hạ cho con chơi bời thác loạn. Khối đứa quen một đời vùng vẫy trong thuốc lắc cho quên đi thắc mắc ở tương lai. Chính thế nên mấy giai choai ấy dễ hụt hơi lắm sao bì với mấy bố già. Các bố “hạng cân này” ký chơi một nhát là có thằng đem cúng cụ ngay tắp lự con Camry cửa nóc mâm đúc 6 loa trong ngày. Con xế đáng giá hơn tỷ bạc nhưng bố mại ngay cũng rất nhanh mấy đàn em chuyên ăn lộc vãi thạo bám tay ngai trả luôn tỷ chín mà vẫn mừng như dân nước lụt vớ được bụt cho thùng mì tôm. He he vậy bố thiếu chó gì bạc bao em Go Hye Sun ăn chơi nhảy múa cơ chứ. Có mà muỗi đốt i nốc.

Lão muối tiêu này Go cũng mới quen thôi. Do mối làm ăn kết nối tử tế chứ không phải chỗ vãng lai. Trước khi đi cà phê chị Mì dặn Go: “đây là khách tín nhiệm chị mới giới thiệu cho em. Bố này chơi đẹp lắm em ạ. Chuyện tiền bạc khỏi lo đi. Hôm nay thì đừng cho lão chén ngay. Cứ cho lão mết với cái thẻ sinh viên Ngoại thương của em cái đã. Mà chỉ nói chuyện học hành thôi đấy. Tối sang nhà chị chị ứng trước cho mười lăm củ rồi hãy “bán” em ạ. Đời có một lần cũng phải ra dáng một tí phải không em. Thế nhé thế nhé…”Go cười thầm trong bụng và thầm khen thằng cha bác sỹ khâu vá kì tài. Nằm nhà hai tuần sau “lần ấy” em Go lại trở thành thiếu nữ phơi phới non tơ thân em chưa dính bụi trần hơ hơ. Này là đô rất nhiều này là chân rất dài này là mông rất cong…Buồn cười chết được. Thế mới biết Hà lội dễ kiếm tiền đến nhường nào. Mất trinh thì đã làm sao?Hồi đầu Go mới vào đời thoa son kẻ mắt còn chưa sõi các chị ngành Pallman dạy cho một khóa “mếch” là đâu ra đó. Được cái con gái bây giờ biết làm duyên con gái bây giờ khéo ỡm ờ. Các giai thấy teen ra đường đẹp như mơ cứ ngỡ em “nà gái Hà lội có lòi” hỏi ra cho kỹ mới hay các nàng thảy đều dân Q cả thôi. Em nào sang trọng thì nhà ở Hà lội 2 biển 33 cách tháp rùa trăm cây số lên đời nhờ mấy ông cốp chơi trò ú tim khắc nhập để bán lô đất trước đó mua rẻ như bèo héo. Vậy là dân bán nhà này thì ông sắm xe này thì cha mất ruộng này thì mẹ mất con. Ca vậy thôi chứ không nên bi kịch hóa vấn đề phải không? Thời này thế hệ này rất đáng lạc quan. Cứ xem cảnh náo động vì tắc đường ngất lên ngất xuống của trai thanh nữ tú đêm song thập ở sân Mĩ Đình thì thấy thanh niên chỉ biết đến mình chỉ biết đến tình chỉ biết đến vui và quên hết sự đời. Không khéo dịp đại lễ vừa rồi đông khách thành phố phát huy thành tựu đã đạt được ở yếu tố nhân mãn cũng nên tổ chức mỗi năm một đêm pháo hoa hoành tráng như rứa để toàn Rân tri ân tiên tổ phấn khởi hướng tới tương lai. Cái sự làm cho đám con cháu này quên đi hôm qua hôm nay và ngày mai cũng rất nên tốn kém phải không các bác? Bây giờ Go vừa đi làm vừa học tại chức Ngoại Thương. Đi làm để củng cố các mối quan hệ cũ câu kéo các mối quan hệ mới. Đi học là để lấy cái mác khoe dáng cho mình. Quả nhiên khi đi chơi với các chàng Thúc thời @ cái mẽ sinh viên nó cũng khác giá thiệt tình. Hiệu quả thấy rõ mười mươi. Khỉ thế. Hôm trước đi ăn ở Sofitel Plaza với một giai con nhà danh giá thằng này bị Go cho vào mê cung bát quái trận đồ không biết đâu mà lần. Giai thăm dò cái “mới cái cũ của em thía nào” liền bị Go thi triển phép khinh công Mộng hồ điệp lúc lượn xa khi bay gần theo điệu “Dạ thưa xứ Huế bây chừ Núi Ngự vưỡn cứ đứng bên bờ sông Hương” y như kiểu kiều nữ tố nga đài các. Thía mà thằng này tin Go như đảng viên ưu tú tin vào Tổng bí thư đảng Vì Rân. …

Cái gì thế này vừa gõ key-board vừa dỏng tai nghe thấy đài thông báo: Chính phủ Chi lê đã hoàn tất thành công vụ giải cứu các thợ mỏ bị kẹt trong vụ sập hầm ở độ sâu 700 mét trong lòng đất. Trên cả sự nể phục là cái tâm phục những nhà lãnh đạo một đất nước biết thương dân. Chúc mừng và chia vui với những người thợ mỏ gia đình và chính phủ Chi lê. Xin lỗi phải chia tay ở đây và đa tạ các bác đã kiên nhẫn đọc đến dòng cuối này. Chúng ta đành tạm biệt em Hà Linh Go Hye Sun thôi vì đến giờ trở lại tòa soạn rồi. Xin hẹn một dịp khác đề cập đến kỉ niệm tuổi 17 của Go nhé. Bye.

mai xuân dũng

More...

NỖI KHIẾP SỢ NOBEL

By

mai xuân dũng 13/10/2010

 

Photo: Net

Giải Nobel Hòa bình không chỉ vinh danh các cá nhân được trao giải mà còn làm rạng danh cho quốc gia của họ. Có lẽ chỉ Trung Quốc là nước duy nhất trên thế giới tỏ thái độ hằn học hoảng sợ trước giải Nobel Hòa bình được trao cho công dân của nước họ: ông Lưu Hiểu Ba.

Để thấy rõ hơn thái độ vô lý của nhà cầm quyền Trung Quốc chúng ta hãy tìm hiểu một chút về giải Nobel Hòa bình.Giải Nobel Hòa bình là một trong 6 giải Nobel danh giá nhất thế giới trong các lĩnh vực: Hòa Bình Vật lý Hóa học Y học Văn học và Kinh tế.Một trăm năm lịch sử giải Nobel chưa bao giờ Trung Quốc một quốc gia rộng lớn đông dân nhất thế giới có được vinh dự lớn lao này trừ hai người là Đức Đạt Lai Lạt Ma thủ lĩnh tinh thần Tây Tạng và Lưu Hiểu Ba.Đức Đạt Lai Lạt Ma được Ủy ban Nobel Hòa bình Na Uy trao giải năm 1989 để vinh danh người đã đấu tranh đòi dân chủ tự do với nhà cầm quyền Trung Quốc. Theo công trình nghiên cứu của Giáo sư Eric Sharp thuộc đại học Sydney thế kỷ 20 có 3 Thánh nhân Á châu là Ra bin dranath Tagore Mahatma Gandhi và người thứ ba chính là vị Lạt Ma thứ 14 này.Và vừa qua Lưu Hiểu Ba là một nhà bất đồng chính kiến được vinh danh. Ông là một người lên án chính quyền gây ra vụ thảm sát đẫm máu học sinh sinh viên Bắc Kinh tại Thiên An Môn. Lưu Hiểu Ba cũng là người đấu tranh bất bạo động và bị chính quyền kết án 11 năm tù vì soạn thảo Hiến chương 08 kêu gọi dân chủ đa đảng và tôn trọng nhân quyền ở Trung Quốc. Hiện nay bà Lưu Hà vợ ông hiện cũng đang bị chế độ độc tài giam lỏng sau khi đi thăm chồng để báo tin về giải thưởng Nobel năm 2010 được trao cho ông.

Hầu hết nhân dân yêu chuộng Hòa bình tự do dân chủ trên toàn thế giới đều biết đến tính chất cao quý vinh dự và tầm quan trọng của giải Nobel mang lại. Nhưng giải thưởng cũng là một cái tát vào bộ mặt giả nhân giả nghĩa của chính thể hiện nay ở Trung Nam Hải đe dọa chế độ chính trị hà khắc và lừa mị của họ. Sau vụ bạo động Thiên An Môn và gần đây là Tân Cương chế độ độc tài Trung Quốc buộc phải đẩy mạnh phát triển kinh tế bất chấp hậu quả tồi tệ trong tương lai đồng thời lừa mị dân chúng bằng kích động tinh thần đại Hán để cố giữ thể chế độc tôn. Họ tuyên truyền sự rối ren ở Thái lan bằng cách đổ lỗi cho việc nước này cho phép dân chúng hưởng quá nhiều quyền tự do dân chủ.Nhưng thế kỷ hiện nay là thế giới của Internet thông tin toàn cầu chứ không phải là thế giới của moóc-xơ. Nhân loại không phải là những chú gà gô mà là những người biết lập luận. Họ hiểu rõ việc nổi dậy của nhân dân Đông Âu tự giải phóng mình cũng như các dân tộc khác là kết quả tất yếu của một quá trình đi lên của lịch sử chuyển từ chế độ độc tài chết đói sang một chế độ tự do dân chủ thực sự có bánh mì áo ấm và công bằng.Các nước dân chủ lâu đời như Thụy sỹ Thụy Điển Anh Quốc Hoa Kỳ…vv…là những nước giầu mạnh văn minh và nhân đạo chẳng bao giờ có nổi loạn cả. Tất cả các quốc gia đều yêu hòa bình và tự hào nếu đất nước họ có những cá nhân được tôn vinh bằng giải Nobel.Vậy mà riêng nhà cầm quyền Trung Quốc phản đối một cách hèn hạ giải thưởng lớn lao thế giới dành cho công dân của họ. Hiểu theo một nghĩa khác Hồ Cẩm Đào Ôn Gia Bảo đang chống lại Hòa bình thế giới chống lại loài người.

Lịch sử thế giới đương đại đã lưu danh các bạo chúa Hít le Sta lin Pôn pốt Kim chong In Mao Trạch Đông.Tội ác diệt chủng giết người bức hại cầm tù dân chúng của năm nhà độc tài trong lịch sử cận đại và đương đại này thực tế đã được ghi nhận như những kẻ chống lại hòa bình thế giới và con người. Dù rằng nhân loại không cổ súy cho sự khơi gợi hằn thù nhưng việc lưu trữ tài liệu nghìn năm cho hậu thế như một biểu hiện nhắc nhở nhân loại chớ thờ ơ với tội ác. Tiếng nói của lịch sử tiếng nói của nhân loại yêu chuộng hòa bình thế kỉ 20 21 đã làm chùn tay các nhà độc tài khát máu. Chính vì thế các hành động tội ác man rợ giết hại hàng triệu người như Hít le Sta lin Pôn pốt Mao Trạch Đông đã từng làm không còn tự do hoành hành nữa. Những hành động hiếu chiến đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân ngục tù hóa đất nước bằng bàn tay cảnh sát mật vụ như Kim chong In ở Bắc Hàn nếu không được các nước tiến bộ trên thế giới ngăn chặn thì không hiểu số phận của 24 triệu dân Triều tiên và hàng trăm triệu con người trên trái đất sẽ ra sao.Trước đây ai cũng biết hai quái thai Pôn pốt và Kim chong In là do Trung Quốc dựng nên chỉ huy nuôi dưỡng nhằm mục đích mượn tay chúng tiêu diệt khống chế các quốc gia lân bang để phục vụ mưu đồ thôn tính lãnh thổ của họ.

Ngày nay Trung Quốc buộc phải sử dụng chiếc mặt nạ “phát triển hiền hòa” để che giấu phần nào tham vọng xấu xa của họ với thế giới. Chiếc mặt nạ đó là Hồ Cẩm Đào Ôn Gia Bảo với chính sách Đế quốc mềm.Tuy nhiên với sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng nhưng thiếu bền vững như hiện nay ở Trung Quốc sự đói khát tài nguyên đang làm cho tham vọng lãnh thổ của giới cầm quyền trở nên sôi sục hơn bao giờ hết. Việc Trung Quốc hung hãn đòi hỏi chủ quyền tới 80 % lãnh thổ biển Đông là một ví dụ quá rõ ràng cho thấy khi cần họ sẽ sẵn sàng vứt bỏ chiếc mặt nạ “phát triển hiền hòa” để có các hành động đe dọa và tấn công các quốc gia lân bang bằng bạo lực.Đứng trước nguy cơ này tất cả nhân dân Việt nam đều mong muốn các nhà lãnh đạo nhà nước tuy cần mềm dẻo với Trung Quốc nhưng hết sức cần thiết tỏ rõ thái độ kiên quyết bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng của cha ông đã đổ biết bao máu xương nghìn đời truyền lại cho con cháu hôm nay. Bất kể hành động nào theo đuôi nhà cầm quyền phương Bắc bán rẻ Tổ Quốc mong vinh thân phì gia như bè lũ Lê Chiêu Thống trong lịch sử trước đây dù có che đậy kĩ đến đâu cũng sẽ bị nhân dân nghìn đời phỉ nhổ.

mai xuân dũng

More...

CÀ PHÊ CÀ PHÁO

By

Mai xuân dũng 12/10/2010  

  

Chiều nay phải bỏ bia hơi để cà phê cà pháo với hai thằng tây mới đau. Mấy ông bạn cạ bia bọt cú lắm. Nhưng bù lại câu chuyện đem đến vài thông tin đáng suy ngẫm và đáng dành thời gian ngồi gõ vào máy tính.

Nói chung bọn tây trẻ khu vực Bắc Mĩ ít uốn éo trong giao tiếp. Chúng chả ngại bất cứ chuyện “nhạy cảm” nào từ chuyện chính sách đối ngoại của Tổng thống Ô bá mà bị dân chúng bang Arizona chửi bới thế nào cho đến chuyện thanh niên bang Michigan tranh luận về vấn đề thủ dâm nữ ra sao. Còn khi bị hỏi rất soi mói bọn nó hiếm khi trả lời quanh co kể cả những vấn đề cần quanh co một chút. Dễ chịu.

Hôm nay chúng nó bị in tờ viu là chính.Thằng Luck sang đây học về văn hóa phương Đông được hơn một năm mà vốn từ hơi bị đông. Phải cái phát âm còn cứng quá. Nó chỉ vào bộ râu quai nón và bảo: “ học tiếng Việt được ba tháng nó phải bện viện làm trị liệu cơ mặt vì nói tiếng Việt sái quai hàm”. Thằng Tom nói thõi hơn thằng Luck nhiều. Lần trước gặp nhau hỏi nó ở Hà nội thích bia gì nó cười hềnh hệch: “Nói chung bia gì cũng thích trừ bia đá ra”. He he thấy nó tanh chưa nào?

Biết mình tiếng Anh phọt phẹt nên Tom “chơi” luôn tiếng Việt giọng Hà nội. Nói đúng ra mình lại ưa giọng xè goòng của thằng Luck hơn. Nói chung đó là gu của mình. Mình khoái nghe giọng Huế hoặc Sài gòn nhất là khi nghe chị em ở trỏng hót thì mê lắm. Thấy thằng Tom kè kè mấy quyển sách Mình bảo:

- Chúng mày sang đây có đọc nhiều không?

- Có chứ đọc lòi mắt. Hai thằng đều cười.

- Mày nói Lòi mắt hay Lồi mắt?

- Lòi ý mà. Lờ oi loi huyền lòi. Lại cười

Mình cười to hơn chúng nó cái vần Lờ và Nờ chúng nó phân biệt âm khá ra phết khối anh phát âm quen tiếng địa phương choáng đấy.

- Thế chúng mày đọc cái gì ? Thằng Luck trả lời:

- À đọc Truyên kiêu bằng chữ nôm kiêu kiêu…

- Truyện Kiều Nguyễn Du (mình nhắc). Nó cười thanh quản tây không cho nó phát âm được chữ Kiều. Luck hài hước:

- Mày xem chỗ nào cho thuê thanh quản mách tao nhé nếu không tốn nhiều tiền quá. Mình trêu nó:

- Nếu muốn thuê lưỡi thì tao sẽ mách chỗ cho.Cả bọn cười vui vẻ. Mấy em phục vụ bàn hay nghe lỏm cũng bấm nhau cười rúc rích.Nói chung chuyện không ra đầu ra đũa.

Nhân chuyện đọc sách mình hỏi chúng nó nghĩ thế nào về trí thức Việt nam. Thằng Tom tỏ ra hơi đăm chiêu và cố tìm từ cho chuẩn xác. Nó cho rằng trí thức Việt giỏi nhưng phần nhiều thiếu thực tế và mất cân đối trong cuộc sống. Mình yêu cầu nó cho ví dụ để đi đến nhận định như vậy. Tom bảo:

- Việt nam có nhiều người học giỏi. Nhưng đi vào thực tế cuộc sống những người đó mất phương hướng. Một số có khả năng nghiên cứu chuyên sâu nhưng họ quay sang lĩnh vực quản lý nhà nước. Rất phí kiến thức và năng lực. Lĩnh vực đó họ không có khả năng. Cấp trên của họ kì vọng ở họ nhưng cấp trên không hiểu rằng lĩnh vực quản lý có tính đặc thù mà những người làm khoa học chuyên sâu không thể làm được. Cũng có thể các sếp của họ biết thế nhưng vẫn tuyển dụng họ vì chỉ cần hình ảnh của nhà khoa học làm nền làm dáng cho bộ máy nhà nước mà không cần họ có được việc hay không. Nước chúng mày rất lạ. Nói là cần người hiền tài nhưng người hiền tài ở cơ quan nhà nước hay bị vô hiệu hóa bị cô lập. Xã hội Việt nam vẫn coi thường trí thức. Có lẽ do đố kị. Nhiều người Việt nam không chịu thừa nhận có kẻ giỏi hơn mình. Đó là sự tự ti nhưng biểu hiện theo cách quá tiêu cực. Khi bất lực trước những cái đầu mẫn tiệp hơn mình họ thường tỏ ra Chí phèo phủ nhận tuốt tuột.Mình bảo nó: “đó là tính ghen tuông thôi khi yêu người ta rất hay ghen”. Tom không hiểu cách nói “lèo lái” của mình nên nó không chịu cãi bằng được. Còn thằng Luck thì đọc bốn câu Kiều như để minh họa cho cái vị trí đáng buồn của mấy bác trí ngủ nước ta:

Lãnh lời nàng mới theo sang

Biết đâu địa ngục Thiên đàng là đâu?

Sớm khuya khăn mặt lược đầu

Phận con hầu giữ con hầu dám sai

Thằng Luck nói thêm:Nước mày các ông lãnh đạo không nói được tiếng Anh. Nhiều ông có bằng Tiến sỹ không nói được tiếng Anh là chuyện rất lạ. Lạ hơn cả là các ông ấy nói trân trọng trí thức nhưng trong thâm tâm rất ghét trí thức.Thằng Tom nói rõ hơn:

- Một trong những lý do đó là trí thức hay soi mói. Soi mói cả cái bằng cấp của lãnh đạo. Tất nhiên nước mày có nhiều người dùng bằng ĐEO.

Mình không biết loại bằng này nên hỏi lại nó và bắt nó đánh vần nhưng nó nhe răng ra cười. Chịu. Đành viết ra giấy. Nó viết “BẰNG ĐỂU” !(Có Bọ Lập ở đây chắc bọ lại giơ tay lên kêu Ua chầu chầu).

Mình nghe cú lắm thấy xấu mặt lây nhưng biết làm sao. Chúng nó nói thật quá. Người mình hay có tính đánh giá thấp người khác nhất là người dốt. Càng dốt thì càng tự phụ. Một phần do ảnh hưởng của bộ máy tuyên truyền một thời. Lãnh đạo bơm vào tai quần chúng rằng: “Chúng ta trước kia hiện nay cũng như mãi mãi sau này luôn ở đỉnh cao trí tuệ” nên mọi ý kiến trái chiều sẽ bị đưa vào hai dạng: nếu không ngu thì đích thị là các thế lực thù địch cả.

Thằng Luck biết cách thưởng thức món tiếu lâm dân gian Việt nam. Theo nó Tiếu lâm là một món tương tự Tiết canh heo. Bụng dạ tốt thì không sao bụng dạ xấu là đau ngay té re liền. Nó kể lại cho mình nghe chuyện về quan chức trí thức văn nghệ sỹ và cánh cạo giấy nhà nước: “ Chung cư ở Việt nam có lẽ không cần toilet vì nhân viên nhà nước đến cơ quan dành phần lớn thời gian để trà lá và đi ị nhằm giết thì giờ. Họ là tầng lớp tỷ phí thời gian. Ở cơ quan họ chẳng có việc gì để làm. Trí thức và văn nghệ sỹ cũng không cần toilet vì ị ra cục nào họ đút vào miệng nhau. Các quan chức cũng không cần toilet vì các ổng quen ị lên đầu nhân viên hoặc nếu lỡ ị ra cơ quan thì không lo họ rất sẵn các nhân viên tranh nhau hốt ngay vì chất thải của quan chức Việt nam quá nhiều dinh dưỡng”.

Chuyện này mình biết lâu rồi nhưng nghe bọn tây nói ra đúng là “chuối” thật. Cáu tiết ứ hơi vô cùng nhưng chúng nó có luận chứng luận cứ để chứng minh sự thật là thế dẫu mình có lòng tự hào chế độ bao nhiêu cũng không thể bao che nổi. Thế mà các quan nhà ta cứ tưởng chúng nó không biết gì. Thậm chí những chuyện mình không biết về đời tư lịch sử bác nào xuất thân hoạn lợn ra sao đỡ đẻ thế nào chúng nó còn biết vanh vách.

Mẹ kiếp cái thời Internet toàn cầu mà các bác cứ quen giấu giấu diếm diếm mọi chuyện như lũ mèo. Chán.Thôi chuyện đó bỏ không nói. Thối lắm. Quay sang chuyện Trí ngủ trí thức cái. Thằng Luck nói như an ủi:

- Mày đừng buồn. Nước tao 200 năm trước cũng thế (!) giới trí thức nếu ở giai đoạn chuyển tiếp giữa hai thời kì lịch sử hai thế hệ cũng có những va chạm đáng tiếc kìm hãm sự phát triển tinh thần của dân chúng. Lớp công thần vì trót dại tung hô cái dở cái sai quấy (thì cũng là cái sai lịc sử thôi thời điểm lúc khởi phát là đúng) nên buộc phải nhắm mắt trước thực tế để bảo vệ ý tưởng của mình. Bảo vệ quan điểm của mình thuận theo nhà cầm quyền nghĩa là bảo vệ nồi cơm của mỉnh.Ví như cái bánh mì mới ra lò rất ngon rất thơm nhưng để lâu với thời gian bánh bị phân hủy nhiều nấm mốc và khuẩn độc ăn vào có thể ngộ độc. Nhưng bác thợ làm bánh lo cho uy tín cá nhân mình sứt mẻ nên bắt người ta phải tin là bánh vẫn thơm ngon tuyệt vời. Ai nói là bánh thiu bác bịt mồm lại. Cho nhịn ăn luôn. Khổ thế. Thằng Tom bổ xung cho rõ nghĩa:- Thực ra bác thợ bánh là người tốt. Chỉ có điều bác ấy tốt với chính bác ấy thôi. Nếu ảnh hưởng tới bác ấy là bác cáu thay vì bánh mì bác ấy sẽ nhét than nóng vào mồm người ta.

Chủ đề này nghe đau cái lỗ nhĩ quá. Mình chuyển qua chuyện xì tin.

- Chúng mày thấy lớp trẻ Việt nam thế nào? Luck cười: “mày cũng quan tâm 9x à?” Bọn tây cái gì cũng cười được. Chúng nó “lạc quan cách mạng” hơn cả những người cộng sản. Tom bảo:

- Trí thức trẻ của chúng mày sống trong hòa bình có nhiều điều kiện thuận lợi về kinh tế xã hội hơn lớp già họ thông minh nhạy bén nhưng cũng thừa hưởng cách nghĩ thời chiến nhiều độc hại của lớp già. Nhưng vì họ trẻ năng động nên khi tiếp thu cái mới họ vượt qua được lối nghĩ thời chiến đó. Họ rất chán khi thấy lớp già quá bảo thủ công thần mê mụ không đủ sức hoán cải nên mặc xác thỉnh thoảng chọc chơi đám trí thức già nổi điên lên cho vui. Một số trí thức già thích tầm chương trích cú lắm nhưng “cú” ấy “chương” ấy toàn của China ấu trĩ lắm rồi. Đến ngay China họ còn thấy lỗi mốt mà các ông già của chúng mày cứ vơ lấy làm như tinh hoàn dân tộc mới lạ.

- Cái gì tinh hoàn?... À Tinh hoa dân tộc chứ.Lại là vấn đề cấu trúc thanh quản của các vùng địa lý Âu - Á đây? Hay chúng nó có ý gì không ?

Việc đó bỏ cái chính là cốt lõi vấn đề ra sao. Mình nghĩ bụng vậy.Thằng Luck ngọng hơn Tom nhưng nó suy nghĩ khá sâu. Nó nói:

- Sự gắn kết của hai thế hệ người Việt mất đi do cuộc chiến tranh đem lại. Nền giáo dục thời thuốc nổ đầu độc một thế hệ trong và sau cuộc chiến. Họ bị ngộ độc quan niệm địa lý Khu vực. Họ chỉ biết đến Mảnh đất này là của chúng ta chứ họ không có khái niệm Trái đất này là của chúng ta. Nước chúng tao cũng còn nhiều người không chịu hiểu khái niệm này. Kể cả một số nhà lãnh đạo đất nước. Thế đấy.Chuyện thì dài dài nhưng thôi mình là một người thực tế. Bây giờ mình cần một vại bia hơi Halida (mấy nhà hàng bia hơi Hà nội bây giờ đấu chác vào nhiều bia cỏ quá uống vào đau đầu kinh khủng).

Kết loạn mình hỏi chơi một câu báo hiệu cho chúng nó “thời lượng” cuộc chat face to face đến hồi kết thúc:

- Theo chúng mày tương lai hòa hợp của các thế hệ trí thức Việt ra sao? Liệu có sớm tốt lên không?

- Chúng mày chưa có một tầng lớp trí thức đúng nghĩa. Số đó chưa nhiều để tạo ra một tầng lớp thật sự. Nghĩa là chưa đủ sức mạnh cuốn hút. Trí thức đúng nghĩa bao hàm: những con người có kiến thức được đào tạo chuyên sâu họ còn phải là người hiểu biết sâu sắc các vấn đề xã hội liên quan đến quốc gia quốc tế. Có sự quan tâm và dấn thân vì mọi người cho các lý tưởng phù hợp với các chuẩn mực dân sự quốc tế. Nếu gộp những người làm công tác nghiên cứu khoa học những người làm công tác văn hóa nghệ thuật là trí thức thì những người này sẽ biến đổi theo thời gian thôi. Có điều sự hòa hợp của hai thế hệ và những người cùng thế hệ với nhau sẽ chậm hơn các nước phát triển khác vì khối trí thức ở nước chúng mày đang trong thời kỳ trứng vịt lộn. Để đủ nhân cách đủ năng lực làm những người trí thức đúng nghĩa thì đơn giản phải Biết Tôn trọng mọi ý kiến Khác biệt. Nhưng điều đó phụ thuộc không chỉ thời gian mà còn phụ thuộc những cái đầu Quyền lực. Hy vọng chúng mày sẽ sớm thoát ra.

Mẹ kiếp. Cái từ “thoát ra” (leave mess) mình không nhớ nó có phải là một từ đa nghĩa hay là một thành ngữ. Về tra lại từ điển xem sao.

mai xuân dũng

More...

TIỄN BẠN HẬU ĐẠI LỄ

By

mai xuân dũng 11/10/2010

Sáng dậy thấy nhức đầu quá xá. Có lẽ bị ảnh hưởng của khói xe cộ tối qua. Cũng định chỉ đến hồ Tây hóng gió cho lành vì chỗ này không có trận địa pháo hoa nữa. Lạy hồn mấy ông chuyên gia mất mạng vì pháo hoa phù hộ. Cũng vì cái sự hi sinh của mấy ổng mà Hà nội yên tĩnh hơn một chút. Giá trị thực sự của Hà nội vốn là cái sự yên tĩnh. Yên tĩnh của tâm thế yên tĩnh của cảnh quan.

Ông bạn Huế xưa nay củ mỉ cù mì nhỏ nhẻ uyên thâm nhưng ra Hà thành chơi vài ngày bỗng trở nên vượng hỏa tâm can khi phát rằng: “Tau noái với mi ri nì nếu tau hay (biết) Hà nội mấy bữa ni lồn xồn như rứa loạn lạc như rứa đập chắc lỗ đầu vại máu như rứa (đánh nhau vỡ đầu tóe máu như thế) chỉ vì cái chỗ ngồi thì mi có kêu tau là chi thì tau cũng không có ra Hà nội mô. Trời người Hà nội bây chừ chi mà không có biết mắc cỡ chi trời”.He he…Nó cứ nghĩ Hà nội như ngày xưa nó ra đây đi học. Thằng này bôn ba khắp trời tây nổ tiếng Ăng xờ lê đúng điệu đến nỗi mấy cháu chuyên ngữ RMIT tròn mắt. Ấy vậy mà ăn nói vẫn đặc giọng Huế không có phiên dịch Việt – Việt đố có hiểu nó nói cái chi mô.Hà nội bây chừ khiếp quá đất rộng mênh mông người đông như cái lá trên rừng. Thì cũng đúng thôi. Cứ một ông ở tỉnh khác leo vào trung ương thành cụ Kớp là có vụ di dân chính trị ào ào. Nếu nửa BCT là người các tỉnh thì nhập mẹ nó các tỉnh đó vào Hà nội cho nó thành thủ đô to nhất thế giới à quên to nhất hệ mặt trời hay giải Ngân hà cho nhanh.

Tiễn nó về Huế biết nó chẳng thèm ra Hà nội nữa đâu cho dù mảnh đất này đã là cái nôi cho nó thủa thiếu thời. Biết nói sao vì thằng này nóng thẳng tính sự thật Hà nội bây chừ là rứa đó mà. nó hay thường nói:

Ai ơi chớ phụ đèn chai

Thắp trong Cần Chánh rạng ngoài Ngọ Môn

có ý kiểu như là răn người vô hậu được bèo quên rá được cá quên nơm. Người nghĩ được như vậy mà vẫn sẽ một đi không trở lại. Than ôi Thăng Long với chẳng Hà nội.Xem mạng Dân trí thấy thảm cảnh hậu đại lễ nè:

Mỹ Đình chìm trong "biển" rác sau đêm hội ngàn năm(Dân trí) - Rác ngập ngụa khắp nơi. Từ dưới đường đến những bãi cỏ xanh đâu đâu cũng thấy rác. Sau một đêm hội đầy ý nghĩa khu vực sân Mỹ Đình bị rác "bủa vây". Không chỉ vậy hàng loạt cây cảnh bị người dân "hạ gục" khi chen lấn xô đẩy. >> “Biển người” xem pháo hoa giao thông hỗn loạn khu Mỹ Đình >> Hãy yêu Hà Nội bằng những điều đơn giản nhất

 

 Rác tràn ngập khắp các bãi cỏ dọc con đường phía trước sân Mỹ Đình.

 

 

 

 

 

ĐÂY ĐÔNG ĐÔ ĐÂY THĂNG LONG ĐÂY HÀ NỘI.... 

 

 

More...

VIỆT TRIỀU HAI NƯỚC CHÚNG TA

By

mai xuân dũng 10/10/2010

Việt nam và Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều tiên vốn là hai nước Xã hội chủ nghĩa anh em và có nhiều đặc điểm tương đồng.

Cùng bị chia cắt hai miền Nam - Bắc. (nay chỉ còn Triều tiên). Cùng được "anh cả" Trung hoa dìu dắt. Cùng nghèo gần cuối bảng của thế giới nhưng cùng kiên định chủ nghĩa xã hội. Cùng "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc". Cùng hiếm nụ cười nhưng thừa cờ hoa. Cùng nhiều con ông cháu cha nhưng bấy nhiêu năm Triều tiên vẫn có người dân chết đói. Hai nước cùng tổ chức lễ diễu binh hoành tráng nhất trong vài chục năm qua cùng ngày 10/10/2010.

    

Lễ diễu binh ngày 10/10/2010 tại quảng trường Kim Nhật thành

          

                       Diễu binh ở Hà nội ngày 10/10/2010

         

  Bố làm Chủ tịch phong cho con trai út 27 Kim Jong-un

          làm Đại tướng (Con vua thì lại làm vua)                 

   Hết bình luận về bạn Triều tiên của chúng ta!

More...

ĐỎ ĐỎ-VÀNG VÀNG

By

mai xuân dũng 10/10/2010

     

Truyền hình Thông tấn xã việt nam 360 độ (không cho thấy rõ là độ gì) trong buổi phát hình 13 giờ hôm nay 10/10/2010 có buổi tòe đàm về Sơ tổng kết 10 ngày đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà nội rất buồn cười.

Khách mời là một bác beo béo nói dài nói dai (tại kịch bản) nhưng người nghe chỉ nhớ được chi tiết bác béo phán rằng: “lễ hội 10 ngày cho thấy Hà nội không chỉ là một thủ đô anh hùng bây giờ Hà nội còn là thủ đô Di sản thế giới thủ đô Văn hóa và qua những thành tích về khoa học cho thấy thủ đô Hà nội giờ đây đã trở thành trung tâm khoa học của thế giới” ( ? ). Ông khách mời này nói với một tâm thế say sưa như người đang sốt cao mê sảng (không biết là bao nhiêu độ?)

  

Anh biên tập viên làm nhiệm vụ tung hứng với bác khách mời beo béo kia cũng là một thanh niên beo béo đeo kính cận khá mốt cũng có lối tung hứng rất buồn cười. Anh ta cứ tung cái “bắp ngô nướng” rất sắc mầu về chuyện bà irina Bocova Tổng giám đốc UNESCO “tóc thì vàng áo thì đỏ” nhưng “đối” tác chẳng chịu “hứng” để vẽ vời liên tưởng đến rừng cờ quạt của phố phường gì cả. Nhưng cũng tạm được khi ông khách mời nói về một tổ chức nghiên cứu sinh học tận Hà lan tặng thủ đô Hà nội một giống hoa Tuy líp cho hai màu đỏ và vàng (lại đỏ và vàng) rất ý nghĩa. Chừng như tiếc rẻ về chủ đề bà Tổng UNESCO anh biên tập viên lại so sánh bà với Giên phôn đa tóc vàng diễn viên Mĩ đã sang thăm Việt nam và ủng hộ Việt nam đánh Mĩ. (Anh này có vẻ rất thú khoái mầu tóc vàng của chị em).

Nói chung dạo này anh TTXVN cũng ra được khá nhiều tác phẩm mắc cười tuy không được đánh giá cao bằng lần đưa tin về chuyến thăm Hunggari của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà dám gọi Ông chủ tịch Quốc hội Hung ga ri là Bà Be la Kotona cách đây chưa lâu.

mai xuân dũng

More...

NỖI SỢ NGHÌN NĂM

By

mai xuân dũng 10/10/2010

Bạn đã từng đến thăm một trại phong hủi bao giờ chưa? Mới nghe hỏi thế dám chắc có bạn đã bất giác rụt cổ như tránh một cú đánh vào đầu.

Đó là cảm giác bình thường của nhiều người khi nói đến bệnh phong hủi còn gọi là bệnh phong cùi. Người mắc bệnh do khuẩn Hansen tấn công. Bệnh nhân bị lở loét hoại tử các ngón tay ngón chân mũi tai rồi lan rộng tàn phá cơ xương khớp ăn cụt các chi. Ngoài việc mang trên mình nỗi đau đớn về mặt thể lý người hủi còn bị dày vò ghê gớm vì nỗi đau tinh thần. Họ bị cách ly với cuộc xã hội như kẻ bị lĩnh án chung thân có lẽ là xa cách mãi mãi với người thân yêu trong gia đình. Phần nhiều trong số họ mất hẳn bạn bè kể cả những bạn bè thân thiết nhất của mình. Họ bị cộng đồng xa lánh ghê sợ. Trước kia đến như thi nhân tài danh Hàn mặc Tử có vô số thi hữu tâm giao và người yêu khi biết ông mắc bệnh phải vào trại phong cùi Quy Hòa Bình định đã tá hỏa bỏ chạy hết.

                    

 Xem thế mới biết người đời sợ con hủi đến nhường nào? Nhưng phải ở hoàn cảnh đó người ta mới thấy hết được giá trị cao vời thiêng liêng của cuộc sống và cũng hiểu rõ giá trị đích thực của tình cảm con người cái phạm trù quá khó để đo đếm đánh giá bằng biểu hiện bề ngoài cho chuẩn mực. Ở trại phong cùi Hàm Lợn Sóc sơn Hà nội có hơn năm chục bệnh nhân thì có bảy người bị bệnh nặng nhất. Anh em trong hội thiện nguyện của Nhà dòng thường hay đến đây giúp đỡ thăm nom bệnh nhân. Lần đó có một em xinh đẹp ở phố Hàng Nón yêu thơ Hàn Mặc Tử xin đoàn được đi thăm trại phong cùi cho biết. Lần ấy cô em về ốm mất mấy ngày bỏ bữa vì không ăn nổi cơm khi cứ cầm bát lên lại nhớ đến các ngón tay lở loét tiết dịch tanh hôi của người bệnh.

Kể bạn nghe một chuyện: lần đó đến biếu quà và thăm một bác bị hủi ăn cụt các ngón tay chừa lại mỗi bàn có hai ngón. Bác đem ra quả mít mời mọi người nhưng không chịu để ai làm giúp mà tự bổ mít tách xơ bằng các ngón tay còn lại lựa từng múi mít mật chín mọng mời anh em ăn. Thật là một tình thế khó khăn cho mọi người. Nếu bảo không ghê sợ khi ăn múi mít từ tay bác bệnh nhân cùi cụt đưa thì là nói dối nhưng từ chối thì thật là bất nhã nếu không nói là…tàn nhẫn. Cũng có khi bệnh nhân muốn xem người thăm viếng thật lòng không hay cũng chỉ là việc đãi bôi mà thôi. Đến thăm bệnh nhân mà đứng xa xa nghẹo đầu nghẹo cổ nhăn nhó tỏ lòng thương cảm thì ai làm chẳng được.

Nói đến đây chợt nhớ mấy hôm rồi 1000 năm Thăng Long Hà nội tổ chức lễ hội hoành tráng. Đi đến đâu cũng rực đỏ cờ hoa như thành phố Bình nhưỡng của nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều tiên. Đài báo nước ngoài nhận xét Hà nội và Bình nhưỡng là hai thành phố xã hội chủ nghĩa có vẻ khoái cờ quạt nhất thế giới. Hình như các thể chế chính trị ngày nay khuyến dụ nhân dân chế tài nhân dân nên (hoặc phải) treo cờ quạt trước nhà để chứng tỏ cho toàn cầu biết một điều là nhân dân đang nồng nàn yêu chế độ thì phải? Cờ quạt là một vật thể rất hay vật thể này làm cho hai khái niệm Tổ Quốc và Chế độ trở nên mờ mờ nhân ảnh hai như một gà trắng gà đen hóa thành gà hoa mơ.

          

Lại nói về chuyện lũ lụt ở miền Trung tuần qua. Sau khi cơn hồng thủy hoành hành chán chê ở miền Trung làm chết vài chục nhân mạng dân mất sạch cửa nhà vườn ruộng thì cũng được thấy tivi ọ ẹ đưa tin trưng lên vài cảnh bác kia chú nọ diện sơ mi trắng bóc xung quanh thầy tớ xôn xao đi thăm chỗ nọ chỗ kia vẻ mặt lụi xụi diễn từ bùi ngùi như các diễn viên gạo cội trong phim ảnh xứ Hàn. Chao ôi đất nước Việt nam này những tháng rươi bao giờ mà không có bão. Đã là quy luật của thiên nhiên rồi sao họ không dự báo sớm và sát sao cho dân nhờ. Được mỗi đôi lần khi được “phát” thì họ “động” ỏm lên một lần thông tin từng con gió cái gió đực đi đâu về đâu suốt ngày. Lần này thì họ im thít chẳng làm như lần trước mà đây là trận lũ lụt lớn nhất trong gần 100 năm qua ở miền Trung. Chao ôi là sự quan tâm thương xót.

 

Trong lần đi thăm trại cùi anh em đoàn thiện nguyện bỏ tiền túi biếu tận tay các bệnh nhân mà còn được Nhà dòng khuyến nghị không được phép nói về các việc nhân đức phải làm. Việc nhân đức tuy là nghĩa cử đáng khen nhưng cũng là nghĩa vụ của con người đối với đồng loại của mình. Nói ra việc thiện của mình thì khác nào đòi trả công? Việc đó khác gì mang một cái lọ nhom nhem ra để đánh bóng cho sáng choang lên đâu. Huống hồ chỉ tay năm ngón ra lệnh xuất kho của dân của nước ra cứu tế thì đâu đáng gọi là việc làm bác ái? Nghĩ về những chuyến đi ăn ở cùng bà con bị căn bệnh phong cùi hành hạ bây giờ mới kể thấy sáng ra được đôi điều. Những bệnh nhân phong cùi đau đớn thể xác tủi nhục trong tinh thần kia đã làm cho anh em đoàn thiện nguyện thấy rằng xã hội chúng ta sống thật đáng sợ. Trong thế kỷ 21 này có lẽ nỗi sợ 1000 năm chính là nỗi sợ về căn bệnh phong hủi nhân tính đang thống trị tác yêu tác quái trên cơ thể loài người chúng ta.

mai xuân dũng

More...

VŨ KHÍ CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC

By

mai xuân dũng posted 8/10/2010

 

Khoảng thế kỷ 6 -7 loài người đã biết đến thuốc súng song phải tới thế kỷ 10 – 11 nó mới được sử dụng trong chiến tranh dưới dạng những tạc đạn gây nổ gây cháy. Năm 1275 mới xuất hiện loại ống bằng kim loại. Súng pháo ra đời tạo ra cuộc cách mạng trong lịch sử vũ khí loài người.

Tại Việt Nam ngay từ thế kỷ 13 trong dân gian nước ta đã sử dụng phổ biến một loại pháo gọi là “bộc trúc” tức là một dạng hỏa cụ gần với “hỏa đồng” “hỏa thương” của Trung Quốc đương thời. Cuộc cách mạng hỏa khí. Ở châu Âu thế kỷ 15 mới xuất hiện thuyền chiến gắn pháo phổ biến. Còn Việt Nam dấu hiệu chứng tỏ pháo được đưa lên thuyền từ khá sớm với sự kiện pháo thuyền của Trần Khát Chân bắn chết Chế Bồng Nga ở Thăng Long (Hà Nội) năm 1390. Ngoài ra hiện tượng Hồ Nguyên Trừng được người Minh (Trung Quốc ) tôn như “thần súng pháo” chứng tỏ vào cuối thế kỷ 16 súng pháo đã trở thành vũ khí phổ biến ở nước ta. Các bản vẽ của người phương Tây khoảng thế kỷ 16-17 khi vẽ thuyền chiến nước ta đều chú ý mô tả khẩu pháo lớn chĩa ra ở đằng mũi. Nói về trang bị trên thuyền đàng Ngoài linh mục Alexandre de Rhodes nhận xét: “Chiến thuyền của họ không thiếu vũ khí và pháo dùng cho chiến đấu”. Một giáo sỹ khác là B. Vachet cho biết loại thuyền chiến đàng Trong có nhiều pháo hơn: “Ba khẩu ở đằng mũi và hai khẩu khác nhỏ hơn ở hai bên”. Phần lớn các pháo này thuộc loại này nòng dài trung bình bắn loại đạn khoảng 3-6 kg đường kính nòng khoảng 9-11cm độ dài nòng khoảng 180-210cm trọng lượng pháo trong khoảng 1.200 – 2.000kg. Ngoài ra có thể có một số pháo nòng ngắn trong sử sách thường gọi là “súng quá sơn” có tác dụng bắn cầu vồng như những caronade của Hà Lan năm 1779. Hầu hết pháo trên thuyền thời này bắn đạn đặc bằng đá hoặc gang. Ngoài ra sử sách cũng chép nhiều đến kỹ thuật làm đạn nổ và việc quân Trịnh Nguyễn sử dụng trong chiến tranh. Trong Hổ trướng khu cơ của Đào Duy Từ (1572 – 1634) có mục chế quả nổ (hỏa cầu). Theo mô tả có thể loại đạn “một mẹ mười con” mà Lê Quý Đôn nói trong Phủ biên tạp lục là thuộc loại quả nổ này: “Năm 1672 sai Hồ quận công Lê Thời Hiến ở lại đóng đồn tại xã Chính Thủy ba lần đánh thành Trấn Ninh. Bắn hỏa pháo một đạn mẹ mười đạn con tiếng vang như sấm bắn vào đâu đều gãy nát tan tành”. Thế kỷ 16- 17 trang bị huấn luyện thủ đoạn tác chiến của quân đội Đàng Trong lẫn Đàng Ngoài đã có một bước chuyển biến rất căn bản trong lịch sử vũ khí đó là cuộc cách mạng hỏa khí. Một loại võ khí đặc biệt khác cũng có tác dụng tương tự mà đám giặc biển cũng thường dùng là những bình đất nung chứa thuốc súng trộn rượu mạnh. Diêm sinh được chứa vào nắp bình treo sẵn khi xáp trận sẽ ném lên sàn tàu địch bình sẽ vỡ và bén lửa. Ngoài ra chúng ta không thể không nhắc đến một loại hỏa tiễn hình đầu quạ thân bằng tre có nhồi thuốc súng. Bốn ống phun ở đuôi có thể đẩy loại tên lửa này bay xa đến 300 mét và thường được dùng để đốt phá doanh trại hay tàu bè của đối phương đã khá phổ biến và thông dụng từ trước thế kỷ 17. Những loại đạn phóng như thế cũng đã được quân Mông Cổ dùng trong những cuộc tấn kích Nhật Bản và các quốc gia vùng Đông Nam Á mà sử sách còn ghi chép. Việc sử dụng thuốc súng vào trong những loại súng phóng tay (hand-held projectile weaponry) đã được dùng khá rộng rãi trên bộ cũng như trên biển vào thời kỳ đó nhưng cụ thể loại võ khí đó ra sao thì chưa thấy ai đề cập đến. Tài liệu duy nhất miêu tả sơ qua chỉ được thấy trong tờ biểu của Nguyễn Huy Túc như sau: "Tháng 6 năm thứ 51 (tức năm Bính Ngọ 1786) Nguyễn Nhạc Nguyễn Văn Huệ công thành nghe nói có đến hơn 5 vạn quân khí giới của chúng phần lớn là giáo mác và hỏa đồng còn có tên là hoả hổ có bầu (nguyên văn doanh bả) lớn dài chừng một thước (khoảng 30 cm) khi lâm trận phun lửa trong ống tống nhựa thông ra trúng phải đâu lập tức bốc cháy có cả hoả pháo nhưng không nhiều ".

 

Xem như thế rất có thể quân lính của Nguyễn Huệ đã sử dụng một loại súng phóng loại này để tấn công và đốt cháy đồn quân địch dưới cái tên “hỏa hổ ”. Những loại võ khí đó không phải là một độc quyền hay bí mật quân sự mà bên kia không biết hay không chế tạo được. Có điều quân Tây Sơn vẫn nổi tiếng là phong phú về thuốc nổ và họ cũng mua được những loại thuốc súng của người Âu Châu nhạy hơn và cũng mạnh hơn của quân Thanh nên quân Tây Sơn luôn luôn có uy thế áp đảo trong những trận đánh. Chiến đấu trong tư thế áp đảo bằng lực lượng cũng như về vũ khí vốn dĩ là một lối đánh mà vua Quang Trung thường sử dụng.

Tổng hợp

More...

NỔ LỚN Ở HÀ NỘI

By

Theo tường thuật của phóng viên VietNamNet tại SVĐ Mỹ Đình vụ nổ xảy ra lúc 11h30. Khói đen vẫn đang bốc lên kèm theo rất nhiều tia pháo hoa.Đứng từ cổng chính của sân vận động thấy những đám khói trắng và đen ùn ùn lên kèm tiếng nổ rất lớn.Phía trong khu vực sân vận động nhiều người dân dự lễ hội diều ùn ùn vào xem mỗi khi có tiếng nổ lại dáo dác chạy.Anh Lê Chí Dũng nhân viên công ty CMC Mỹ Đình cho biết: Đang ngồi làm việc ở tòa nhà CMC Mỹ Đình thấy có vụ nổ lớn pháo hoa bắn lên lúc này đang bốc khói nghi ngút ở sân vận động.Theo nhận định của nhân chứng Lê Chí Dũng có lẽ đây là vụ nổ pháo hoa vì thấy rất nhiều pháo hoa và khói.

 

 

More...